Hết cho thuê rừng, lại cho thuê biển!
Đỗ Hiếu, phóng viên RFA
2010-08-20
Ngoài việc cho thuê rừng gây bao quan ngại cho môi trường và an ninh quốc phòng, nay Việt nam lại tính tới chuyện cho nước ngoài thuê cả biển.
Photo courtesy of vfej.vn
Một bãi biển ở Việt Nam
Người dân xót xa
Theo báo chí trong nước thì diện tích mặt nước ven bờ từ Quảng Ninh, vào đến Khánh Hòa, Ninh Thuận, Vũng Tàu, Kiên Giang, Phú Quốc đang được chuyển nhượng cho tư nhân, trong đó có các nhà đầu tư nước ngoài.
Mặt khác, các bãi tắm ven biển rất đẹp ở Đà Nẵng, Quảng Nam, Ninh Thuận, Nha Trang, Phú Quốc, cũng được giao cho các doanh nhân trong và ngoài nước tự khoanh vùng hoặc thuê dài hạn. Nhiều đoạn bờ biển trở thành bất khả xâm phạm không chỉ với các du khách mà còn ngay cả với người địa phương.
Qua quyết định số 123, ban hành năm 2006, chánh phủ cho phép các ngư dân được thuê diện tích mặt biển để nuôi trồng thủy sản, tuy nhiên chủ trương ấy đã không được chấp hành đúng đắn, vì một số địa phương lại ưu tiên cấp phép cho các chủ đầu tư nước ngoài thuê, để tiến hành các dịch vụ như: kinh doanh khách sạn, mở nhà hàng, khu nghỉ mát, phát triển du lịch, công nghiệp, khai thác thủy hải sản.
Theo Vietnamnet online thì việc sang nhượng cho người nước ngoài sẽ khiến một số bãi biển có nguy cơ bị “băm nhỏ” và “phong tỏa”, vì người dân địa phương bị gạt ra ngoài, nhường chỗ cho doanh nhân ngoại quốc. Vẫn theo báo này thì có một số địa phương muốn khai thác gấp quyết định 123, nên cần phải làm thật nhanh, gọn, nếu sau này, có sự thay đổi nào từ trung ương, thì sẽ mất đi cơ hội “ngàn năm một thuở” ấy.
“Mình yêu nước thầm lặng, chứ phát biểu ra như dùng truyền đơn, đi biểu tình, nói này kia thì mình không được quyền. Những khắc khoải, ưu tư, sầu não thì ít khi dám biểu lộ, nói ra không có lợi gì cho mình.
Ông Chánh, ngư dân ở Nha Trang
Được biết, doanh nghiệp thuê diện tích rộng nhất, lâu năm nhất là công ty ngọc trai của Đài Loan, hoạt động tại Nha Trang, với trên 440 hecta. Các công ty nước ngoài khác của Nhật Bản, Na Uy cũng được thuê bờ biển để nuôi ngọc trai, cá lồng. Ngoài ra, ở các huyện Vạn Ninh, Ninh Hòa, hàng ngàn hecta mặt nước biển cũng được chuyển nhượng cho công ty nước ngoài để nuôi trồng thủy sản, kinh doanh du lịch và mở mang công nghiệp đóng tàu.
Ông Chánh, một ngư dân ở Vạn Ninh, Nha Trang bày tỏ nỗi niềm xót xa của chính mình, cũng như của những cư dân quanh đó:
“Công ty nước ngoài được thuê mặt bằng vùng biển Bắc Cam Ranh, để tiến hành xây các khu nghỉ mát, resort, quyền sử dụng của họ được cấp lâu dài 50 năm, 30 năm. Không biết bằng cách nào mà một số người Trung Quốc thu góp những sổ đỏ, về quyền cho sử dụng, tôi không hiểu được, móc ngoéo trong đó thì không biết thế nào, điều đó rất đáng buồn.”
Dịp này, ông nhắc lại những khó khăn mà các ngư phủ gặp phải khi ra khơi kiếm sống:
“Khi gặp nạn nằm ngoài biển, bị mấy anh Trung Quốc bắt, đánh đập, bỏ đói, còn Việt Nam khi bắt được người ta là đối xử nhân đạo, cái đó trên báo có đăng.”
Mặc dù có thắc mắc khi thấy biển được cho nước ngoài thuê, nhưng làm người dân thì chẳng ai dám mở miệng. Ông nói tiếp:
“Mình yêu nước thầm lặng, chứ phát biểu ra như dùng truyền đơn, đi biểu tình, nói này kia thì mình không được quyền nói, chỉ nói bằng ánh mắt thôi, ngao ngán lắm. Ở Nha Trang đã có quá nhiều công ty thuê bãi biển, nên khi người dân muốn ra đó thì khó khăn lắm, phải băng qua mặt bằng do người ta sử dụng, nếu người ta không thích cho dân đi qua thì họ có quyền giăng hàng rào, người ta cấm. Những khắc khoải, ưu tư, sầu não thì ít khi dám biểu lộ, nói ra không có lợi gì cho mình.”
Lợi bất cập hại
Hoàng hôn trên biển Nha Trang. RFA photo
Mặt khác, khi được hỏi quan điểm của ông, về việc nhà nước Việt Nam, “hết cho thuê rừng, lại cho thuê biển”, từ Hà Nội, tiến sĩ Lê Đăng Doanh, chuyên gia kinh tế, nguyên cố vấn của chánh phủ nhấn mạnh:
“Bãi biển rất đẹp ở miền Trung, miền Nam ở Hạ Long, nhà đầu tư nước ngoài họ độc chiếm. Ở một số nơi người dân trong nước gặp khó khăn khi đi tắm ở bãi biển của mình, họ phải đi quá xa, tình hình đó đã được phát hiện. Tôi mới vừa ở Hội An, có cuộc hội thảo về du lịch miền Trung, tôi cũng có nêu vấn đề đó lên. Khi Việt Nam muốn thu hút những nhà đầu tư nước ngoài thì cho họ một số ưu đãi, như là được xây dựng khu nghỉ dưỡng, khu resort, ngay sát bờ biển và họ độc chiếm nơi đó, không thuê phòng của họ thì không vào được.
Theo tôi, về mặt pháp luật, thì cần phải quy định rất rõ, bãi biển, bờ sông, thắng cảnh đẹp, là tài sản công cộng, phải được mở ra cho toàn dân, được tiếp cận, không được cho tư nhân thuê, không được ngăn cản người dân đến đó, để được hưởng thụ không khí nơi ấy. Tình hình đó có thật, Việt Nam đang cố gắng rút kinh nghiệm, nhưng theo tôi, điều gì xảy ra rồi thì khó có thể làm lại được.”
Theo ông thì, nhà nước Việt Nam phải có chính sách rõ ràng, minh bạch, khi ra quyết định cho doanh nhân nước ngoài được thuê biển, hầu tránh hậu quả không hay về sau :
“Trong tương lai, tôi hy vọng chuyện này sẽ được đưa ra thành luật, thực hiện một cách nghiêm túc hơn. Những bãi biển đã cho thuê rồi thì không thể nào lấy lại được cho đến khi hợp đồng hết hạn, và đó là sự việc đã rồi, đáng tiếc!
Tiến sĩ Lê Đăng Doanh
“Trong tương lai, tôi hy vọng chuyện này sẽ được đưa ra thành luật, thực hiện một cách nghiêm túc hơn. Trước mắt, có lẽ những bãi biển đã cho thuê rồi thì không thể nào lấy lại được cho đến khi hợp đồng hết hạn, và đó là sự việc đã rồi, đáng tiếc.”
Để tìm hiểu thêm về khía cạnh luật pháp liên quan đến chuyện Việt Nam cho thuê biển, luật sư Bùi Quang Nghiêm, thuộc Đoàn Luật sư thành phố Hồ Chí Minh, phân tích như sau:
“Cho thuê đất trồng rừng hay cho thuê bãi biển để nuôi trồng hải sản, thì đấy là việc của các địa phương và của chánh phủ, nếu như những việc ấy không ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng và đem lại lợi ích kinh tế, tức là mang lại lợi lộc cho ngân sách, đem lại công ăn việc làm cho người dân thì tôi nghĩ rằng, chúng ta phải chấp nhận.
Cái đó thì tôi tin rằng các nhà chính trị họ có tính toán, tôi không thể hơn họ về chuyện đó được. Theo kinh nghiệm và hoạt động nghề nghiệp của tôi thì tôi có làm cho một vài vụ việc liên quan đến các thương nhân Đài Loan thuê mặt nước ở bờ biển để họ nuôi trồng thủy sản, tận mắt tôi chứng kiến thì phải nói rằng, họ mang lại lợi ích kinh tế rất lớn cho chính doanh nghiệp đó, đem lại việc làm và thu nhập cho người lao động. Những gì tôi nhìn thấy thì thật sự là nó có lợi ích.”
Các cơ quan truyền thông Việt Ngữ cũng cho rằng, việc cho người nước ngoài được thuê mặt biển sẽ gây căng thẳng, mất an ninh, làm mất quyền giao thông, mất quyền khai thác của người dân trên vùng biển quê hương mình. Nếu nhà nước Việt Nam không suy xét cẩn trọng thì cả một dân tộc phải trả giá rất đắt trong hiện tại và mãi về sau.
____________
Trích:
“Trong tương lai, tôi hy vọng chuyện này sẽ được đưa ra thành luật, thực hiện một cách nghiêm túc hơn. Những bãi biển đã cho thuê rồi thì không thể nào lấy lại được cho đến khi hợp đồng hết hạn, và đó là sự việc đã rồi, đáng tiếc!
Tiến sĩ Lê Đăng Doanh "
Hết trích
Tập đòan chó má csVN đã ký "công hàm bán nước", dâng lãnh hải cho giặc tàu, ký những cái gọi là "mật ước" để dâng cúng lãnh thổ của Tổ Tiên cho giặc tàu .
Tập đòan chó má csVN thực hiện chính sách bán dân VN như những con vật qua cái quốc sách vô cùng tục tỉu, đê tiện, bẩn thỉu và vô cùng chó má của chúng nó có tên là "xuất khẩu lao động"
Còn hàng triệu những cái "quốc sách" MẤT DẠY VÔ LOẠI của bè lũ giặc cộng đã và đang đưa dân VN xuống hàng chó ngựa, xuống tận cùng ô nhục .
Một tên Việt cộng với cái tiểu sử như lê đăng doanh (*), đối với việc làm của bè lũ chó má csVN cuối cùng chỉ là "trong tương lai, tôi hy vọng ..", và cuối cùng cũng chỉ là chữ "đáng tiếc" !!!
Có lẽ Việt cộng lê đăng doanh cũng chẳng biết nói gì khác hơn, bởi lẽ những con chó má đã từng ăn xương uống máu đồng lọai, đã từng góp ngưu tâm, mã huyết để tiêu diệt giống nòi, rước giặc về thờ, đội ngoại bang lên đầu, BÁN NƯỚC BUÔN DÂN thì vi khuẩn chó má cũng đã và đang tiếp tục sinh sôi trong huyết quản của chúng nó .
Và qua sự "phân tích" của luật sư bùi quang nghiêm, chúng ta thấy gì, ngoài sự suy nghĩ của 1 tên luật sư chỉ biết có cái lợi trước mắt, cố tình mù lòa trước mưu đồ bán buôn, dâng cúng giang sơn Việt cho ngoại bang của tập đòan chó má csVN . Đúng là loại trí thức chồn lùi .
Còn nữa, những con chó ghẻ từng liếm vào những gì mà lũ chó má GIẶC cộng nhổ ra cũng có cùng bản chất đáng TỞM như nhau .
_____
(*) conbenho sưu tầm từ Google, "tiểu sử" của Việt cộng lê đăng doanh như sau:
"Lê Đăng Doanh, sinh năm 1942 ở Hà Nội, là con trai của Lê Tư Lành. Sau khi tốt nghiệp đại học tại trường Đại học Kỹ thuật Leuna-Merseburg (Đức) năm 1967 ông sang Moskva năm 1984 để học sau đại học và đã được cấp bằng tại Viện hàn lâm kinh tế quốc gia Nga.
Từ năm 1968 đến năm 1978, ông làm chuyên gia của Văn phòng Chính phủ Việt Nam và là trưởng phòng ở CIEM từ năm 1987 đến năm 1988. Ông là chuyên gia cao cấp từ năm 1988-1990, từng làm cố vấn kinh tế của thư ký văn phòng cho các ông Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Nguyễn Duy Trinh,... Ông được bổ nhiệm làm viện trưởng CIEM từ năm 1993.
Ông đã viết rất nhiều bài về kinh tế Việt Nam và về vấn đề tham nhũng.
Từ năm 2007 đến 2009, ông là thành viên của Viện nghiên cứu Phát triển IDS - Một viện nghiên cứu chính sách tư đầu tiên ở Việt Nam."
____
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
25082010
___________
Đừng nghe những gì bè lũ chó má csVN nói, hãy nhìn kỹ những gì bè lũ chó má csVN làm .
Tuesday, August 24, 2010
Friday, August 20, 2010
Ôm thù ấp giặc "danh thành": Việt gian
Ngoác mõm ngoạc mồm đờm vướng rải
Ba hoa bình loạn vải phân rùa
"Anh minh thần võ" cung tay vái
Lạy Mỹ, đội tàu đãi (đái, đại)"sĩ" đua
Chính trị thời cơ quơ, chụp, giật
Ôm thù ấp giặc đắc thân vinh
Giang Sơn mục rữa trong ô nhục
"Chính khách" vong nô "giải hợp" rình (*)
Nhục nô vạn kiếp còn tanh
Ôm thù ấp giặc "danh thành":Việt gian .
(*) viết ngắn từ nhóm chữ "hòa giải hòa hợp"
(Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm .. )
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian csVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
21082010
____________
Đừng nghe những gì bè lũ chó má csVN nói, hãy nhìn kỹ những gì bè lũ chó má csVN làm .
Wednesday, August 18, 2010
Chuyện nước tôi (tiếp theo)- Âu cũng là một "bài học" nữa cho những "trí thức" hải ngoại có dư thừa "Can đảm" TUỘT
Trích
Công an bắt giữ GS Phạm Minh Hoàng, Đại Học Bách Khoa TPHCM
Khoa Diễm, phóng viên RFA
2010-08-15
Tin từ Việt Nam cho biết cách đây 2 ngày ông Phạm Minh Hoàng, Giảng viên Đại Học Bách Khoa TP.HCM, vừa bị công an bắt giữ, để điều tra về các mối liên hệ bạn hữu của ông khi còn ở nước ngoài.
Hình do gia đình cung cấp.
GS Phạm Minh Hoàng (hàng đầu, giữa) và các sinh viên của Đại Học Bách Khoa TPHCM trong buổi tiệc Tất Niên ngày 28/01/2010.
Giảng viên Phạm Minh Hoàng cũng bị công an điểu tra về việc tổ chức các lớp học miễn phí về kỹ năng mềm cho sinh viên trong thời gian gần đây.
Ông Phạm Minh Hoàng từng du học bên Pháp từ năm 1973, đến cuối thập niên 1990 ông trở về Việt Nam dạy học với ước mơ góp phần đào tạo một thế hệ ý thức được bổn phận và trách nhiệm để tích cực xây dựng một đất nước tiến bộ hơn về mọi mặt.
Gần đây, ông được nhiều người biết đến sau khi ký tên và kêu gọi bạn bè cùng ký tên vào bản kiến nghị yêu cầu nhà nước ngưng cho phép Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên, và tham gia buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo Việt Nam tổ chức ở Sài Gòn hồi cuối tháng Chín năm ngoái.
Ngay sau khi nghe được tin ông bị bắt, Ban Việt Ngữ - Đài Á Châu Tự Do đã liên lạc với vợ ông là Bà Lê Thị Kiều Oanh đã hỏi thêm chi tiết. Sau đây là nội dung cuộc nói chuyện giữa bà Kiều Oanh và biên tập viên Khoa Diễm của Đài RFA.
Lý do bị bắt?
Khoa Diễm: Dạ. Xin thưa, đây có phải là bà Kiều Oanh, vợ của Giảng viên Phạm Minh Hoàng không ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh: Dạ. Dạ đúng ạ. Tôi là vợ của Giảng viên Phạm Minh Hoàng ạ.
Khoa Diễm : Dạ. Thưa bà, trước hết xin bà tóm tắt sơ chuyện gì đã xảy ra cho chồng bà là ông Phạm Minh Hoàng ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi cũng không biết lý do từ đâu nữa, nhưng mà vào ngày 11 tây tháng 8 thì có những người công an tới mời tôi và chồng tôi đi lên làm việc. Chồng tôi thì làm việc một nơi, còn tôi thì được làm việc một nơi khác.
Tôi cũng không biết từ đâu mà họ nói là có một người khai ra là chồng tôi và tôi là đảng viên của Đảng Việt Tân, nhưng mà thực sự thì tôi không phải là như vậy, mà tôi cũng biết chồng tôi không phải là như vậy.
Sau mấy ngày họ cứ mời lên mời xuống chúng tôi để hỏi cung, mà thực sự là họ chưa đưa ra được bằng chứng gì để mà buộc tội chúng tôi hết, mà tôi không biết tại sao. Tới tối ngày 13 thì họ tới đọc lệnh khám xét nhà tôi và đọc lệnh bắt khẩn cấp chồng tôi đi và việc đó rất là đau lòng.
“Sau mấy ngày mời lên mời xuống để hỏi cung, họ chưa đưa ra được bằng chứng gì để mà buộc tội chúng tôi hết, mà không biết tại sao tới tối ngày 13 thì họ tới đọc lệnh khám xét nhà tôi và đọc lệnh bắt khẩn cấp chồng tôi.
Bà Lê Thị Kiều Oanh
Khoa Diễm : Dạ. Vậy thì từ khi mà họ bắt ông Hoàng đi đến giờ thì bà đã có cơ hội nào gặp lại chồng bà chưa ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, người ta nói là đang ở trong cuộc điều tra thì người ta không có cho gặp.
Khoa Diễm : Vậy tình trạng sức khỏe hiện nay của ông nhà ra sao?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi hoàn toàn không biết gì hết, chị ạ. Tôi rất lo cho chồng tôi (khóc…). Tôi không biết chồng tôi bây giờ như thế nào nữa.
Khoa Diễm : Vậy ít nhứt bà có biết được là hiện tại ông Hoàng đang bị nhốt ở đâu không?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, thực sự thì tôi không biết, nhưng mà lúc mà tôi được mời lên làm việc ở tại Nguyễn Văn Cừ thì tôi đoán là chồng tôi bị giữ ở đó thôi, chứ tôi cũng không biết rõ ạ.
Khoa Diễm : Những người bạn đã cùng chồng bà và ông Hoàng ký vào bản kiến nghị yêu cầu ngưng khai thác bauxite ở Tây Nguyên, hay là chuyện Hoàng Sa - Trường Sa khi ông tham gia buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo ở Việt Nam, thì có giúp cho bà những tin tức hoặc thông tin gì của ông hay không ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Hiện bây giờ thì tôi không có ạ. Tại vì tôi vốn là một người không có giỏi về internet cho nên trước cái việc của chồng tôi, tôi không biết cách nào. Tôi chỉ biết nhờ người em ruột của chồng tôi giúp tôi làm cái việc này thôi.
Khoa Diễm : Theo bà thì tại sao lại có những lời cáo buộc là vợ chồng bà là đảng viên của Đảng Việt Tân ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Cho tới bây giờ thì tôi không biết. Tôi chỉ biết là họ bắt một người quen của chúng tôi và cậu ta khai - đó là qua lời của họ - nói là cậu ta khai ra chúng tôi, khai ra chồng tôi.
Bà Lê Thị Kiều Oanh và con gái.
Lo lắng, hoảng loạn
Khoa Diễm : Trước đây ông Hoàng có đi du học ở Pháp và đã ở lại Pháp một thời gian khá lâu, vậy bà có mong muốn là chính phủ Pháp trực tiếp can thiệp vào vấn đề này hay không ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Thực sự là tôi muốn được sống yên ổn với lại chồng con tôi, mà tôi đang nghĩ là nếu bây giờ tôi nhờ chính phủ Pháp can thiệp, nếu họ trục xuất chồng tôi thì cuộc sống vợ chồng tôi cũng khó khăn lắm. Thực ra tôi thấy chồng tôi vô tội. Tôi chỉ muốn chồng tôi được về nhà yên ổn với vợ con thôi.
Khoa Diễm : Nhưng nếu như mà ông đã có những tham gia và những ý tưởng bảo vệ đất nước và những ý tưởng này có thể nghịch lại với lại chính phủ Việt Nam, thì liệu ông có thực sự được an toàn và thoải mái khi ông được thả ra và nếu như là ông được thả ra, thưa bà?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Cho tới bây giờ tôi không biết chi hết. Tôi chỉ mong làm đủ mọi cách để chồng tôi được thả ra là vì tôi khẳng định rằng chồng tôi là người vô tội. Còn cái gì nó chưa tới thì thực sự tôi cũng không dám khẳng định một điều gì hết.
Khoa Diễm : Vậy thì lúc mà đến để làm việc người ta có đưa ra những bằng chứng gì để buộc tội ông về những tội họ đã cáo buộc ông không?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, tôi thì vừa mới được cơ quan điều tra người ta cấm tôi là không được nói những nội dung điều tra ra với bất cứ một người nào, thành ra tôi không biết là có được phép trả lời cụ thể cái nội dung cuộc điều tra hay không, vì người ta đã bắt tôi ký giấy là không được phép nói cái nội dung điều tra với bất cứ một ai.
“Chồng tôi bỏ tất cả cuộc sống đầy đủ hạnh phúc ở trời Tây để về đây với mong muốn là phụng sự đất nước mình, mà bây giờ không biết tại sao chồng tôi lại bị lâm vào cái chuyện như thế này.
Bà Lê Thị Kiều Oanh
Khoa Diễm : Dạ. Vậy những câu hỏi đó có làm bà khó chịu khi mà bà trả lời hoặc là họ ép bức bà trong một hướng nào đó không? Hay là bà được tự do trả lời những câu hỏi đó?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi được tự do trả lời.
Khoa Diễm : Những người hỏi cung bà có đánh đập hoặc là có những cử chỉ thô bạo xúc phạm đến bà khi họ hỏi bà những câu hỏi này hay không?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Họ không có đánh đập, không có hung dữ đối với tôi, nhưng mà duy nhứt chỉ có những ngày đầu họ hỏi cung tôi là ngày 11, ngày 12 và ngày 13 thì họ rất là lịch sự, nhưng mà tôi không hiểu tại sao tới ngày 14 thì tôi được mời vào lúc 8 giờ rưỡi và tôi tới rất là đúng giờ, và tôi chờ tới hơn 9 giờ thì mới bắt đầu cuộc điều tra, và kéo dài cho tới chiều mà họ không có mời tôi một ly nước nào cũng như không hỏi xem tôi có đói không vào cái giờ cơm trưa, thì tôi lấy làm lạ như vậy thôi. Chứ còn hai ngày trước thì rõ ràng tôi thấy họ rất là lịch sự, nghĩa là vẫn mời tôi uống nước, vẫn mời tôi ăn vào giờ cơm.
Khoa Diễm : Dạ. Vậy thì trong lần làm việc cuối cùng đó họ đã giữ bà lại bao nhiêu lâu?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ. Từ hơn 9 giờ sáng cho tới 2 giờ chiều ạ.
Khoa Diễm : Hai giờ chiều! Vậy thì lúc đó bé Trâm Anh được ai săn sóc khi mà cả ông và bà đều được mời đi làm việc?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, bữa đó tôi phải gởi qua cho ông bà nội của nó ạ. Ông bà nội của nó thì lớn tuổi lắm rồi. Cả hai đều gần 90 tuổi.
Khoa Diễm : Dạ. Tình trạng hiện tại của hai mẹ con bà hiện nay ra sao?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Chắc chắn là rất khó khăn rồi, tại vì nhà tôi thì cũng đang trong giai đoạn sửa chữa. Tôi đang sửa chữa mà bây giờ thiếu vắng một người đàn ông trong khi tinh thần tôi thực sự tôi đang hoảng loạn, rồi con tôi đã vào giai đoạn nhập học, cho nên bao nhiêu việc, phải nói là tôi rối, rất là rối.
Khoa Diễm : Tôi có một câu hỏi cuối cùng xin được hỏi bà là bà có lời nhắn nào hoặc là tâm tình nào bà muốn gởi đến quý thính giả của Đài Á Châu Tự Do khi mà họ nghe về câu chuyện của chồng bà và của bà không ạ?
“Bạn nghĩ gì về trường hợp của ông Phạm Minh Hoàng? Hãy gửi ý kiến của Bạn về vietweb@rfa.org
Bà Lê Thị Kiều Oanh: Dạ. Tôi mong là bất cứ một ai quan tâm tới những người Việt Nam yêu nước như là chồng tôi, tại vì rõ ràng chổng tôi lúc hồi 17 tuổi bước lên máy bay đi du học chồng tôi đã từng tâm sự với tôi là "Anh ngồi trên máy bay anh nhìn qua khung cửa của máy bay, anh nhìn xuống đất nước Việt Nam, anh quyết định rằng là một ngày nào đó anh sẽ trở về để phục vụ quê hương của mình."
Nhưng mà bây giờ chị nghĩ xem, chồng tôi về đây bỏ tất cả cuộc sống đầy đủ hạnh phúc ở trời Tây để về đây với cái mong muốn là phụng sự đất nước mình, mà bây giờ không biết tại sao chồng tôi lại bị lâm vào cái chuyện như thế này (khóc).
Tôi chỉ mong rằng những ai cảm thấy là xót xa cho chuyện của chồng tôi xin hãy lên tiếng, xin hãy làm cái gì đó để giúp cho chồng trong việc đó thôi ạ.
Khoa Diễm : Dạ. Tôi cảm ơn chị rất nhiều ạ.
Hết trích
___________
“Bạn nghĩ gì về trường hợp của ông Phạm Minh Hoàng? Hãy gửi ý kiến của Bạn về vietweb@rfa.org"
___
Cũng chẳng có gì lạ .
Chuyện "trí thức" hải ngoại vì vô tình hay cố ý ăn phải bã của tập đòan chó má csVN nên đã tự nguyện biến thành loài chó ghẻ, tự nguyện lau chân, chùi mặt, đổ bô, vẽ phấn tô son .. , thậm chí tự nguyện liếm vào cho sạch sẽ những gì mà bè lũ chó má csVN đã nhổ ra .
conbenho nghĩ âu cũng là một "bài học" nữa cho những "trí thức" hải ngoại có dư thừa "Can đảm" TUỘT .
***
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc.
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
19082010
___________
Làm người thì khó, làm chó thì dễ
Công an bắt giữ GS Phạm Minh Hoàng, Đại Học Bách Khoa TPHCM
Khoa Diễm, phóng viên RFA
2010-08-15
Tin từ Việt Nam cho biết cách đây 2 ngày ông Phạm Minh Hoàng, Giảng viên Đại Học Bách Khoa TP.HCM, vừa bị công an bắt giữ, để điều tra về các mối liên hệ bạn hữu của ông khi còn ở nước ngoài.
Hình do gia đình cung cấp.
GS Phạm Minh Hoàng (hàng đầu, giữa) và các sinh viên của Đại Học Bách Khoa TPHCM trong buổi tiệc Tất Niên ngày 28/01/2010.
Giảng viên Phạm Minh Hoàng cũng bị công an điểu tra về việc tổ chức các lớp học miễn phí về kỹ năng mềm cho sinh viên trong thời gian gần đây.
Ông Phạm Minh Hoàng từng du học bên Pháp từ năm 1973, đến cuối thập niên 1990 ông trở về Việt Nam dạy học với ước mơ góp phần đào tạo một thế hệ ý thức được bổn phận và trách nhiệm để tích cực xây dựng một đất nước tiến bộ hơn về mọi mặt.
Gần đây, ông được nhiều người biết đến sau khi ký tên và kêu gọi bạn bè cùng ký tên vào bản kiến nghị yêu cầu nhà nước ngưng cho phép Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên, và tham gia buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo Việt Nam tổ chức ở Sài Gòn hồi cuối tháng Chín năm ngoái.
Ngay sau khi nghe được tin ông bị bắt, Ban Việt Ngữ - Đài Á Châu Tự Do đã liên lạc với vợ ông là Bà Lê Thị Kiều Oanh đã hỏi thêm chi tiết. Sau đây là nội dung cuộc nói chuyện giữa bà Kiều Oanh và biên tập viên Khoa Diễm của Đài RFA.
Lý do bị bắt?
Khoa Diễm: Dạ. Xin thưa, đây có phải là bà Kiều Oanh, vợ của Giảng viên Phạm Minh Hoàng không ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh: Dạ. Dạ đúng ạ. Tôi là vợ của Giảng viên Phạm Minh Hoàng ạ.
Khoa Diễm : Dạ. Thưa bà, trước hết xin bà tóm tắt sơ chuyện gì đã xảy ra cho chồng bà là ông Phạm Minh Hoàng ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi cũng không biết lý do từ đâu nữa, nhưng mà vào ngày 11 tây tháng 8 thì có những người công an tới mời tôi và chồng tôi đi lên làm việc. Chồng tôi thì làm việc một nơi, còn tôi thì được làm việc một nơi khác.
Tôi cũng không biết từ đâu mà họ nói là có một người khai ra là chồng tôi và tôi là đảng viên của Đảng Việt Tân, nhưng mà thực sự thì tôi không phải là như vậy, mà tôi cũng biết chồng tôi không phải là như vậy.
Sau mấy ngày họ cứ mời lên mời xuống chúng tôi để hỏi cung, mà thực sự là họ chưa đưa ra được bằng chứng gì để mà buộc tội chúng tôi hết, mà tôi không biết tại sao. Tới tối ngày 13 thì họ tới đọc lệnh khám xét nhà tôi và đọc lệnh bắt khẩn cấp chồng tôi đi và việc đó rất là đau lòng.
“Sau mấy ngày mời lên mời xuống để hỏi cung, họ chưa đưa ra được bằng chứng gì để mà buộc tội chúng tôi hết, mà không biết tại sao tới tối ngày 13 thì họ tới đọc lệnh khám xét nhà tôi và đọc lệnh bắt khẩn cấp chồng tôi.
Bà Lê Thị Kiều Oanh
Khoa Diễm : Dạ. Vậy thì từ khi mà họ bắt ông Hoàng đi đến giờ thì bà đã có cơ hội nào gặp lại chồng bà chưa ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, người ta nói là đang ở trong cuộc điều tra thì người ta không có cho gặp.
Khoa Diễm : Vậy tình trạng sức khỏe hiện nay của ông nhà ra sao?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi hoàn toàn không biết gì hết, chị ạ. Tôi rất lo cho chồng tôi (khóc…). Tôi không biết chồng tôi bây giờ như thế nào nữa.
Khoa Diễm : Vậy ít nhứt bà có biết được là hiện tại ông Hoàng đang bị nhốt ở đâu không?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, thực sự thì tôi không biết, nhưng mà lúc mà tôi được mời lên làm việc ở tại Nguyễn Văn Cừ thì tôi đoán là chồng tôi bị giữ ở đó thôi, chứ tôi cũng không biết rõ ạ.
Khoa Diễm : Những người bạn đã cùng chồng bà và ông Hoàng ký vào bản kiến nghị yêu cầu ngưng khai thác bauxite ở Tây Nguyên, hay là chuyện Hoàng Sa - Trường Sa khi ông tham gia buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo ở Việt Nam, thì có giúp cho bà những tin tức hoặc thông tin gì của ông hay không ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Hiện bây giờ thì tôi không có ạ. Tại vì tôi vốn là một người không có giỏi về internet cho nên trước cái việc của chồng tôi, tôi không biết cách nào. Tôi chỉ biết nhờ người em ruột của chồng tôi giúp tôi làm cái việc này thôi.
Khoa Diễm : Theo bà thì tại sao lại có những lời cáo buộc là vợ chồng bà là đảng viên của Đảng Việt Tân ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Cho tới bây giờ thì tôi không biết. Tôi chỉ biết là họ bắt một người quen của chúng tôi và cậu ta khai - đó là qua lời của họ - nói là cậu ta khai ra chúng tôi, khai ra chồng tôi.
Bà Lê Thị Kiều Oanh và con gái.
Lo lắng, hoảng loạn
Khoa Diễm : Trước đây ông Hoàng có đi du học ở Pháp và đã ở lại Pháp một thời gian khá lâu, vậy bà có mong muốn là chính phủ Pháp trực tiếp can thiệp vào vấn đề này hay không ạ?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Thực sự là tôi muốn được sống yên ổn với lại chồng con tôi, mà tôi đang nghĩ là nếu bây giờ tôi nhờ chính phủ Pháp can thiệp, nếu họ trục xuất chồng tôi thì cuộc sống vợ chồng tôi cũng khó khăn lắm. Thực ra tôi thấy chồng tôi vô tội. Tôi chỉ muốn chồng tôi được về nhà yên ổn với vợ con thôi.
Khoa Diễm : Nhưng nếu như mà ông đã có những tham gia và những ý tưởng bảo vệ đất nước và những ý tưởng này có thể nghịch lại với lại chính phủ Việt Nam, thì liệu ông có thực sự được an toàn và thoải mái khi ông được thả ra và nếu như là ông được thả ra, thưa bà?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Cho tới bây giờ tôi không biết chi hết. Tôi chỉ mong làm đủ mọi cách để chồng tôi được thả ra là vì tôi khẳng định rằng chồng tôi là người vô tội. Còn cái gì nó chưa tới thì thực sự tôi cũng không dám khẳng định một điều gì hết.
Khoa Diễm : Vậy thì lúc mà đến để làm việc người ta có đưa ra những bằng chứng gì để buộc tội ông về những tội họ đã cáo buộc ông không?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, tôi thì vừa mới được cơ quan điều tra người ta cấm tôi là không được nói những nội dung điều tra ra với bất cứ một người nào, thành ra tôi không biết là có được phép trả lời cụ thể cái nội dung cuộc điều tra hay không, vì người ta đã bắt tôi ký giấy là không được phép nói cái nội dung điều tra với bất cứ một ai.
“Chồng tôi bỏ tất cả cuộc sống đầy đủ hạnh phúc ở trời Tây để về đây với mong muốn là phụng sự đất nước mình, mà bây giờ không biết tại sao chồng tôi lại bị lâm vào cái chuyện như thế này.
Bà Lê Thị Kiều Oanh
Khoa Diễm : Dạ. Vậy những câu hỏi đó có làm bà khó chịu khi mà bà trả lời hoặc là họ ép bức bà trong một hướng nào đó không? Hay là bà được tự do trả lời những câu hỏi đó?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Tôi được tự do trả lời.
Khoa Diễm : Những người hỏi cung bà có đánh đập hoặc là có những cử chỉ thô bạo xúc phạm đến bà khi họ hỏi bà những câu hỏi này hay không?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Họ không có đánh đập, không có hung dữ đối với tôi, nhưng mà duy nhứt chỉ có những ngày đầu họ hỏi cung tôi là ngày 11, ngày 12 và ngày 13 thì họ rất là lịch sự, nhưng mà tôi không hiểu tại sao tới ngày 14 thì tôi được mời vào lúc 8 giờ rưỡi và tôi tới rất là đúng giờ, và tôi chờ tới hơn 9 giờ thì mới bắt đầu cuộc điều tra, và kéo dài cho tới chiều mà họ không có mời tôi một ly nước nào cũng như không hỏi xem tôi có đói không vào cái giờ cơm trưa, thì tôi lấy làm lạ như vậy thôi. Chứ còn hai ngày trước thì rõ ràng tôi thấy họ rất là lịch sự, nghĩa là vẫn mời tôi uống nước, vẫn mời tôi ăn vào giờ cơm.
Khoa Diễm : Dạ. Vậy thì trong lần làm việc cuối cùng đó họ đã giữ bà lại bao nhiêu lâu?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ. Từ hơn 9 giờ sáng cho tới 2 giờ chiều ạ.
Khoa Diễm : Hai giờ chiều! Vậy thì lúc đó bé Trâm Anh được ai săn sóc khi mà cả ông và bà đều được mời đi làm việc?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Dạ, bữa đó tôi phải gởi qua cho ông bà nội của nó ạ. Ông bà nội của nó thì lớn tuổi lắm rồi. Cả hai đều gần 90 tuổi.
Khoa Diễm : Dạ. Tình trạng hiện tại của hai mẹ con bà hiện nay ra sao?
Bà Lê Thị Kiều Oanh : Chắc chắn là rất khó khăn rồi, tại vì nhà tôi thì cũng đang trong giai đoạn sửa chữa. Tôi đang sửa chữa mà bây giờ thiếu vắng một người đàn ông trong khi tinh thần tôi thực sự tôi đang hoảng loạn, rồi con tôi đã vào giai đoạn nhập học, cho nên bao nhiêu việc, phải nói là tôi rối, rất là rối.
Khoa Diễm : Tôi có một câu hỏi cuối cùng xin được hỏi bà là bà có lời nhắn nào hoặc là tâm tình nào bà muốn gởi đến quý thính giả của Đài Á Châu Tự Do khi mà họ nghe về câu chuyện của chồng bà và của bà không ạ?
“Bạn nghĩ gì về trường hợp của ông Phạm Minh Hoàng? Hãy gửi ý kiến của Bạn về vietweb@rfa.org
Bà Lê Thị Kiều Oanh: Dạ. Tôi mong là bất cứ một ai quan tâm tới những người Việt Nam yêu nước như là chồng tôi, tại vì rõ ràng chổng tôi lúc hồi 17 tuổi bước lên máy bay đi du học chồng tôi đã từng tâm sự với tôi là "Anh ngồi trên máy bay anh nhìn qua khung cửa của máy bay, anh nhìn xuống đất nước Việt Nam, anh quyết định rằng là một ngày nào đó anh sẽ trở về để phục vụ quê hương của mình."
Nhưng mà bây giờ chị nghĩ xem, chồng tôi về đây bỏ tất cả cuộc sống đầy đủ hạnh phúc ở trời Tây để về đây với cái mong muốn là phụng sự đất nước mình, mà bây giờ không biết tại sao chồng tôi lại bị lâm vào cái chuyện như thế này (khóc).
Tôi chỉ mong rằng những ai cảm thấy là xót xa cho chuyện của chồng tôi xin hãy lên tiếng, xin hãy làm cái gì đó để giúp cho chồng trong việc đó thôi ạ.
Khoa Diễm : Dạ. Tôi cảm ơn chị rất nhiều ạ.
Hết trích
___________
“Bạn nghĩ gì về trường hợp của ông Phạm Minh Hoàng? Hãy gửi ý kiến của Bạn về vietweb@rfa.org"
___
Cũng chẳng có gì lạ .
Chuyện "trí thức" hải ngoại vì vô tình hay cố ý ăn phải bã của tập đòan chó má csVN nên đã tự nguyện biến thành loài chó ghẻ, tự nguyện lau chân, chùi mặt, đổ bô, vẽ phấn tô son .. , thậm chí tự nguyện liếm vào cho sạch sẽ những gì mà bè lũ chó má csVN đã nhổ ra .
conbenho nghĩ âu cũng là một "bài học" nữa cho những "trí thức" hải ngoại có dư thừa "Can đảm" TUỘT .
***
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc.
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
19082010
___________
Làm người thì khó, làm chó thì dễ
Tuesday, August 10, 2010
"Không có cái đầu" hay "Không có trái tim" hay "đã dính chàm" ??
Trích
Đừng Tiếp Tục Nghe Lời Nói Láo
Cố Tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu nói: "Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm."
Nhà văn Nga Alexandre Soljenitsym nói:
"Khi thấy thằng CS nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo.
Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không ở lại nghe nó nói láo.
Nếu ta không can đảm bỏ đi, mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại, những lời nó nó láo với người khác."
Nhà văn VN Nguyễn Tuân, nổi tiếng cao ngạo trong văn đàn miền Bắc. Sau mấy chục năm nín thở qua sông, vào đến miền Nam, gặp lại bạn bè, đã phát ra một câu để đời :
"Tao còn sống đến ngày nay, là nhờ biết sợ."
Đức Dalai Lama lãnh tụ tinh thần Phật giáo Tây Tạng nói :
"Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng đôc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời."
Bà Thủ tướng Đức Angela Merkel nói: "Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối."
Bí thư đảng CS Nam Tư Milovan Djilas nói :
"20 tuổi mà không theo CS, là không có trái tim, 40 tuổi mà không từ bỏ CS là không có cái đầu."
Cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin nói :
"CS không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó."
Cựu Tổng bí thư đảng CS Liên xô Mr. Gorbachev nói :
"Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng CS. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá."
Cựu Tổng thống Nga Putin nói :
"Kẻ nào tin những gì CS nói là không có cái đầu.
Kẻ nào làm theo lời của CS, là không có trái tim."
Cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan nói :
"Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả, cho loại Hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối, cho thế hệ sinh ra tại VN về sau."
Cố Tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu nói :
" Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm."
Hết trích
_____________
Trên đây là trích dẫn những lời nói của những nhân vật "danh tiếng" trên thế giới .
conbenho nhớ đến Phim tài liệu "Việt Nam! Việt Nam" khi đọc tới lời của Tổng Thống Regan, nên "post" lại đây cho tất cả chúng ta, những người con dân Nước Việt bị MẤT NƯỚC lại một lần nữa cùng suy ngẫm .
Riêng cá nhân của conbenho cảm thấy ngậm ngùi, khi biết một người Mỹ, một người ngoại quốc, không là một người Việt Nam còn có niềm ưu tư, nỗi xót xa sâu sắc đối với tương lai ngàn năm tuổi trẻ VN trong vũng lầy nhục nhơ tăm tối với lũ giặc cộng chó má chủ trương đưa cả dân tộc VN xuống hàng chó ngựa, thử hỏi tại sao ngày giờ này vẫn còn có những bộ óc "ưu việt", thuộc hàng "lãnh đạo" trong các phong trào "đấu tranh" cho "tự do, dân chủ, nhân quyền" .. cho người dân VN lại vẫn còn tin vào những lời bọn ÁC THÚ Việt cộng nói, rằng thì là lũ chó má giặc cộng, lũ chó má trong cái đảng CƯỚP NƯỚC, DIỆT CHỦNG, PHẢN QUỐC, BÁN NƯỚC csVN "vẫn có thằng tốt" ?!
Bởi, nếu là con người còn lương tri, liêm sỉ, còn nhân tính sẽ không là "1 thằng cộng sản" với đầy bản chất chó má, ăn xương uống máu đồng loại .
Vì lẽ gì họ lại tình nguyện trở thành những con chó ghẻ, tình nguyện làm đầy tớ, làm tay sai cho bè lũ chó má csVN ? nếu không vì danh lợi, vì quyền hành, vì bạc tiền .. hay lại vì đã trót dính chàm cộng sản mà trở thành những con người "không có cái đầu" để tiếp tục tin lời loài chó má csVN, hay "không có trái tim" để tiếp tục làm theo lời loài chó má csVN ?? .
***
Phim “Việt Nam! Việt Nam!” Được Công Bố Sau 37 Năm Bị Dấu Kín
***
Phim đang phổ biến trên mạng Internet tên "Vietnam ! Vietnam" được cho là cuốn phim cuối cùng của nhà đạo diễn gạo cội hàng đầu của Hoa Kỳ John Ford (1894-1973).
Ông đoạt tất cả 4 giải Oscars vào năm 1973, ông nhận giải AFI Life Achievement Award cùng năm. Ford was awarded the Presidential Medal of Freedom by President Richard Nixon.
Phim bắt đầu quay vài tháng sau cuộc tổng công kích Mậu Thân (1968) và cho đến khi cuộn phim được hoàn tất vào cuối năm 1971.
Vào lúc đó luật pháp liên bang của Hoa Kỳ ngăn cấm chuyện trình chiếu bất cứ một phim ảnh nào do Cơ quan Truyền Thông Hoa Kỳ (United States Information Agency), trong đó có phim "Việt Nam ! Việt Nam !". Cho nên phim tài liệu cuối cùng của ông John Ford đã được khoá kín trong két sắt 37 năm trời cho đến khi luật pháp được thay đổi cho phép phim được chiếu cho công chúng xem.
Đây là một phim tài liệu rất có giá trị về sự thật của chiến tranh VN, với cái nhìn công bằng và khách quan của người Mỹ.
- Nó cho thấy lý do mà Hoa Kỳ đổ quân vào VN vì thấy rõ ý đồ của Hà Nội là muốn xâm chiếm miền Nam bằng vũ lực với sự giúp đỡ của Trung cộng.
- Nó cho thấy hình ảnh gian ác của cộng sản VN bằng lời kể của viên phi công Mỹ ở buổi họp báo khi được trả tự do là ông bị đành đập và tra tần khi bị bắt và bị buộc phải nói láo là được Hà Nội đối xữ tử tế.
- Họ cho thấy hình ảnh nhân đạo của người lính Việt nam Cộng Hoà khi chăm sóc vết thương của các tù binh Việt cộng, mà nói xin lổi, mặt mày coi rất hung ác và ngu dốt, không có vẽ vì là người có văn hoá hết so với hình ảnh của người lính miền Nam.
- Rồi họ còn cho thấy cả một làng bị Việt cộng tàn sát, xác đàn bà trẻ con nằm ngổn ngang.
- Rồi trong cảnh đám biểu tình chống chiến tranh ở Sài Gòn do bọn phản chiến Mỹ và Việt cộng nằm vùng tổ chức, thì có một người Hung Gia Lợi nhào lại đám phóng viên truyền hình chưởi vào mặt bọn phản chiến như sau : ''Tụi bây là đồ ngu dốt mới làm chuyện này, bỡi vì tụi bây không biết gì về Cộng sản hết. Mọi người dân miền Nam VN đáng được hường một huy chương vì đang đấu tranh chống bọn Cộng sản, và cả mọi người Mỹ đang chiến đấu nữa'' (xem Đoạn 7). Bọn biểu tình đứng chung quanh im ru không dám nói một lời.
Phần 2 là nói về sự tranh luận của quốc hội HK và dư luận về có nên tiếp tục viện trợ cho miền Nam VN hay không ? Thì có người nói chiến tranh VN là một cuộc chiến tranh không thể thắng được vì Mỹ không hiểu được người VN và nếu có thắng được HN thì liệu TC có để yên ?
Tôi thích nhất lời nói nhân đạo của TT Regan là “Liệu chúng ta có thể vẻ một lằn ranh giữa sinh mạng con người ? Một sinh mạng là một sinh mạng, không thể nói 1 sinh mạng người Mỹ có thể thay thế 1000 sinh mạng người Việt'', khi ông muốn nói việc Mỹ muốn rút lui để tự quân đội miền Nam chống cộng sản.
Phần Kết Luận là câu hỏi của lương tâm người Mỹ là ''Liệu miền Nam VN có thể chiến đấu để bảo vệ tự do sau khi HK rút quân khi mà những họng súng của CS trong miền Nam không bao giờ ngửng nổ''.
Nên nhớ cuốn phim này được thực hiện vào lúc Hoa Kỳ đang rút quân khỏi VN, vì vậy đã bị bộ thông tin của Mỹ cấm chiếu vì không muốn dân Mỹ thấy đây là một cuộc chiến thật sự chống chế độ cộng sản giửa HK và nhân dân miền Nam VN và cộng sản Bắc Việt, vì đã lở nói sa lầy rồi ... Vì vậy không thể nói đây là phim tuyên truyền láo khoét giống như những phim của các chế độ CS.
Đoạn phim này bị cấm vào thời đó vì nó nói lên sự thật phủ phàng dân Mỹ bị một quả lừa của Cộng sản và luận điệu nhút nhát chủ bại của một số chính khách.
Trong các lời tuyên bố đó, đáng chú ý nhất là lời của Thượng nghị sĩ Ronald Reagan "... Ending a conflict is not so simple, not just calling it off and comming home. Because the price for that kind of peace could be a thousand years of darkness for generation's Viet Nam borned".
Tạm dịch : "... Chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho loại hoà bình đó là ngàn năm tăm tối cho các thế hệ sinh tại Viêt Nam về sau".
Lời tiên đoán này, nay đã thành sự thật. "
Phim Tài Liệu 14/02/2009
http://teolangthang.blogspot.com/
***
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
11082010
______________
CSVN Cướp Nước, Diệt Chủng, Phản Quốc, Bán Nước
Diệt Cộng Cứu Nước
Đừng Tiếp Tục Nghe Lời Nói Láo
Cố Tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu nói: "Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm."
Nhà văn Nga Alexandre Soljenitsym nói:
"Khi thấy thằng CS nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo.
Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không ở lại nghe nó nói láo.
Nếu ta không can đảm bỏ đi, mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại, những lời nó nó láo với người khác."
Nhà văn VN Nguyễn Tuân, nổi tiếng cao ngạo trong văn đàn miền Bắc. Sau mấy chục năm nín thở qua sông, vào đến miền Nam, gặp lại bạn bè, đã phát ra một câu để đời :
"Tao còn sống đến ngày nay, là nhờ biết sợ."
Đức Dalai Lama lãnh tụ tinh thần Phật giáo Tây Tạng nói :
"Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng đôc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời."
Bà Thủ tướng Đức Angela Merkel nói: "Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối."
Bí thư đảng CS Nam Tư Milovan Djilas nói :
"20 tuổi mà không theo CS, là không có trái tim, 40 tuổi mà không từ bỏ CS là không có cái đầu."
Cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin nói :
"CS không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó."
Cựu Tổng bí thư đảng CS Liên xô Mr. Gorbachev nói :
"Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng CS. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá."
Cựu Tổng thống Nga Putin nói :
"Kẻ nào tin những gì CS nói là không có cái đầu.
Kẻ nào làm theo lời của CS, là không có trái tim."
Cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan nói :
"Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả, cho loại Hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối, cho thế hệ sinh ra tại VN về sau."
Cố Tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu nói :
" Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm."
Hết trích
_____________
Trên đây là trích dẫn những lời nói của những nhân vật "danh tiếng" trên thế giới .
conbenho nhớ đến Phim tài liệu "Việt Nam! Việt Nam" khi đọc tới lời của Tổng Thống Regan, nên "post" lại đây cho tất cả chúng ta, những người con dân Nước Việt bị MẤT NƯỚC lại một lần nữa cùng suy ngẫm .
Riêng cá nhân của conbenho cảm thấy ngậm ngùi, khi biết một người Mỹ, một người ngoại quốc, không là một người Việt Nam còn có niềm ưu tư, nỗi xót xa sâu sắc đối với tương lai ngàn năm tuổi trẻ VN trong vũng lầy nhục nhơ tăm tối với lũ giặc cộng chó má chủ trương đưa cả dân tộc VN xuống hàng chó ngựa, thử hỏi tại sao ngày giờ này vẫn còn có những bộ óc "ưu việt", thuộc hàng "lãnh đạo" trong các phong trào "đấu tranh" cho "tự do, dân chủ, nhân quyền" .. cho người dân VN lại vẫn còn tin vào những lời bọn ÁC THÚ Việt cộng nói, rằng thì là lũ chó má giặc cộng, lũ chó má trong cái đảng CƯỚP NƯỚC, DIỆT CHỦNG, PHẢN QUỐC, BÁN NƯỚC csVN "vẫn có thằng tốt" ?!
Bởi, nếu là con người còn lương tri, liêm sỉ, còn nhân tính sẽ không là "1 thằng cộng sản" với đầy bản chất chó má, ăn xương uống máu đồng loại .
Vì lẽ gì họ lại tình nguyện trở thành những con chó ghẻ, tình nguyện làm đầy tớ, làm tay sai cho bè lũ chó má csVN ? nếu không vì danh lợi, vì quyền hành, vì bạc tiền .. hay lại vì đã trót dính chàm cộng sản mà trở thành những con người "không có cái đầu" để tiếp tục tin lời loài chó má csVN, hay "không có trái tim" để tiếp tục làm theo lời loài chó má csVN ?? .
***
Phim “Việt Nam! Việt Nam!” Được Công Bố Sau 37 Năm Bị Dấu Kín
***
Phim đang phổ biến trên mạng Internet tên "Vietnam ! Vietnam" được cho là cuốn phim cuối cùng của nhà đạo diễn gạo cội hàng đầu của Hoa Kỳ John Ford (1894-1973).
Ông đoạt tất cả 4 giải Oscars vào năm 1973, ông nhận giải AFI Life Achievement Award cùng năm. Ford was awarded the Presidential Medal of Freedom by President Richard Nixon.
Phim bắt đầu quay vài tháng sau cuộc tổng công kích Mậu Thân (1968) và cho đến khi cuộn phim được hoàn tất vào cuối năm 1971.
Vào lúc đó luật pháp liên bang của Hoa Kỳ ngăn cấm chuyện trình chiếu bất cứ một phim ảnh nào do Cơ quan Truyền Thông Hoa Kỳ (United States Information Agency), trong đó có phim "Việt Nam ! Việt Nam !". Cho nên phim tài liệu cuối cùng của ông John Ford đã được khoá kín trong két sắt 37 năm trời cho đến khi luật pháp được thay đổi cho phép phim được chiếu cho công chúng xem.
Đây là một phim tài liệu rất có giá trị về sự thật của chiến tranh VN, với cái nhìn công bằng và khách quan của người Mỹ.
- Nó cho thấy lý do mà Hoa Kỳ đổ quân vào VN vì thấy rõ ý đồ của Hà Nội là muốn xâm chiếm miền Nam bằng vũ lực với sự giúp đỡ của Trung cộng.
- Nó cho thấy hình ảnh gian ác của cộng sản VN bằng lời kể của viên phi công Mỹ ở buổi họp báo khi được trả tự do là ông bị đành đập và tra tần khi bị bắt và bị buộc phải nói láo là được Hà Nội đối xữ tử tế.
- Họ cho thấy hình ảnh nhân đạo của người lính Việt nam Cộng Hoà khi chăm sóc vết thương của các tù binh Việt cộng, mà nói xin lổi, mặt mày coi rất hung ác và ngu dốt, không có vẽ vì là người có văn hoá hết so với hình ảnh của người lính miền Nam.
- Rồi họ còn cho thấy cả một làng bị Việt cộng tàn sát, xác đàn bà trẻ con nằm ngổn ngang.
- Rồi trong cảnh đám biểu tình chống chiến tranh ở Sài Gòn do bọn phản chiến Mỹ và Việt cộng nằm vùng tổ chức, thì có một người Hung Gia Lợi nhào lại đám phóng viên truyền hình chưởi vào mặt bọn phản chiến như sau : ''Tụi bây là đồ ngu dốt mới làm chuyện này, bỡi vì tụi bây không biết gì về Cộng sản hết. Mọi người dân miền Nam VN đáng được hường một huy chương vì đang đấu tranh chống bọn Cộng sản, và cả mọi người Mỹ đang chiến đấu nữa'' (xem Đoạn 7). Bọn biểu tình đứng chung quanh im ru không dám nói một lời.
Phần 2 là nói về sự tranh luận của quốc hội HK và dư luận về có nên tiếp tục viện trợ cho miền Nam VN hay không ? Thì có người nói chiến tranh VN là một cuộc chiến tranh không thể thắng được vì Mỹ không hiểu được người VN và nếu có thắng được HN thì liệu TC có để yên ?
Tôi thích nhất lời nói nhân đạo của TT Regan là “Liệu chúng ta có thể vẻ một lằn ranh giữa sinh mạng con người ? Một sinh mạng là một sinh mạng, không thể nói 1 sinh mạng người Mỹ có thể thay thế 1000 sinh mạng người Việt'', khi ông muốn nói việc Mỹ muốn rút lui để tự quân đội miền Nam chống cộng sản.
Phần Kết Luận là câu hỏi của lương tâm người Mỹ là ''Liệu miền Nam VN có thể chiến đấu để bảo vệ tự do sau khi HK rút quân khi mà những họng súng của CS trong miền Nam không bao giờ ngửng nổ''.
Nên nhớ cuốn phim này được thực hiện vào lúc Hoa Kỳ đang rút quân khỏi VN, vì vậy đã bị bộ thông tin của Mỹ cấm chiếu vì không muốn dân Mỹ thấy đây là một cuộc chiến thật sự chống chế độ cộng sản giửa HK và nhân dân miền Nam VN và cộng sản Bắc Việt, vì đã lở nói sa lầy rồi ... Vì vậy không thể nói đây là phim tuyên truyền láo khoét giống như những phim của các chế độ CS.
Đoạn phim này bị cấm vào thời đó vì nó nói lên sự thật phủ phàng dân Mỹ bị một quả lừa của Cộng sản và luận điệu nhút nhát chủ bại của một số chính khách.
Trong các lời tuyên bố đó, đáng chú ý nhất là lời của Thượng nghị sĩ Ronald Reagan "... Ending a conflict is not so simple, not just calling it off and comming home. Because the price for that kind of peace could be a thousand years of darkness for generation's Viet Nam borned".
Tạm dịch : "... Chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho loại hoà bình đó là ngàn năm tăm tối cho các thế hệ sinh tại Viêt Nam về sau".
Lời tiên đoán này, nay đã thành sự thật. "
Phim Tài Liệu 14/02/2009
http://teolangthang.blogspot.com/
***
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
11082010
______________
CSVN Cướp Nước, Diệt Chủng, Phản Quốc, Bán Nước
Diệt Cộng Cứu Nước
Monday, August 09, 2010
... "mới là chuyện lạ" !
Trích
Gần 40 năm sau …phục hồi danh dự
Craig Whitlock - DCVOnline lược dịch
Mùa hè 1972, quan chức ở Washington đã kéo tên tuổi của Đại tướng Không quân John D. Lavelle xuống bùn. Nhiều cuộc điều tra của Lầu Năm Góc và Quốc hội đã kết luận viên Tướng bốn ngôi sao đã ra lệnh ném bom trái phép ở Bắc Việt và sau đó đã cố che dấu sự thật. Ông bị giáng chức xuống hàng Thiếu tướng và buộc phải nghỉ hưu, trong ô nhục.
Tướng Lavelle, khẳng định tính chính trực của mình cho đến chết, nói rằng ông đã hành động theo lệnh. Gần bốn mươi năm sau, sự thật cho thấy ông đã đúng.
Hôm thứ Tư, sau khi một cuộc tái cứu xét thấu đáo các hành động của Lavelle, Tổng thống Obama đã yêu cầu Thượng viện phục hồi danh dự và sao của Đại tướng. Quyết định này đã chính thức viết lại sự thực ai đã nói láo suốt chương sử gây tranh nhiều cãi trong chiến tranh Việt Nam, ai là người nói sự thật và ai là người bị hàm oan.
Hồ sơ lịch sử do hai người viết tiểu sử tình cờ khai quật được chứng minh rằng Lavelle đã thực sự thi hành lệnh thượng cấp cho các phi vụ ném bom và lệnh của thượng cấp đến từ chính vị Tổng tư lệnh lúc đó: Tổng thống Richard M. Nixon.
Không những chỉ ra mật lệnh, theo tài liệu ghi lại cuộc hội thoại của ông ở Phòng Bầu dục cho thấy, mà Nixon còn lặng thinh, dù khó chịu, khi Lavelle phải chịu số phận của một vật tế thần.
“Tôi không muốn ông ta bị đem làm dê tế thần, khốn nạn thật,” Nixon nói với Cố vấn An ninh quốc gia của mình, Henry Kissinger, ngày 14 tháng Sáu năm 1972, vài ngày sau khi biết rằng Lavelle đã bị giáng chức vì bị cáo buộc đã ra lệnh thả bom trái phép. “Như vậy là tiêu tan sự nghiệp của người ta… Mình có thể làm bất cứ điều gì ngay bây giờ để ngăn chặn điều khốn nạn này không?”
Ngày 26 tháng Sáu, lương tâm của Nixon lại thức dậy trong một cuộc trò chuyện với Kissinger. “Thật tình, Henry, tôi cảm thấy cắn rứt khi chúng ta đẩy ông ta (Tướng Lavelle - DCVOnline) làm những điều này và sau đó lại đổ lỗi cho ông ấy,” Tổng thống Nixon nói. “Tôi không muốn hại một người vô tội.”
Nhưng Nixon đã không muốn công khai đứng lên bênh vực Tướng Lavelle. Lúc đó có nhiều nhà lập pháp và cử tri đã được thoải mái về cuộc chiến tranh, Nixon đã không dám thú nhận rằng chính ông là người đã bí mật cho phép leo thang ném bom ở Bắc Việt. Tại một cuộc họp báo ngày 29 tháng Sáu, ông được hỏi về trường hợp của Lavelle và các cuộc oanh kích.
“Những cuộc oanh kích đó không có phép,” Nixon nói với các phóng viên. “Cho ông ấy giải ngũ và về nghỉ hưu là đúng thôi.”
Trong lời khai và trong các cuộc phỏng vấn trước khi qua đời vào năm 1979, Lavelle nhận trách nhiệm về hậu quả quân sự của vụ đánh bom, mà ông nói hoàn toàn hợp lý để bảo vệ các phi vụ tuần tra và giám sát tại miền Bắc Việt Nam. Tuy nhiên, ông nhấn mạnh rằng ông không bao giờ vượt quá thẩm quyền của mình. Ông nói rằng ông đã làm đúng quy tắc giao chiến theo lệnh của Tham mưu trưởng Liên quân ở Washington cũng như của Bộ trưởng Quốc phòng Melvin R. Laird và Tướng Creighton Abrams. (Không có bằng chứng nào cho thấy Tướng Lavelle biết rằng lệnh tấn công đã bắt nguồn từ TT Nixon.)
“Thật không thoải mái khi phải lặng nhìn một sự nghiệp quân sự lâu dài và xuất sắc kết thúc bằng một vết nhơ thảm khốc trong hồ sơ của tôi,” Lavelle nói với Quốc hội, “một vết nhơ vì tôi tận tình thi hành nhiệm vụ của mình.”
Cuộc chùi sạch vết nhơ bắt đầu từ năm 2007, khi Aloysius Casey, một Tướng Không quân đã hồi hưu, và con trai, Patrick Casey, viết một bài báo trong Tạp chí Không quân về vụ án. Trong khi nghiên cứu về tiểu sử của một Tướng Không quân khác, hai cha con Caseys tình cờ tìm được bản ghi âm cuộc hội thoại của Nixon cũng như những bản tin giải mật của Tham mưu trưởng liên quân. Những tài liệu đó, họ kết luận, cho thấy rằng Lavelle đã “có lệnh rõ ràng” từ Nixon và các quan chức quân sự cao cấp để tiến hành các cuộc không kích tại Bắc Việt vào cuối năm 1971 và đầu năm 1972.
Những khám phá này đã được trình bày với góa phụ của Lavelle, bà Mary Jo, nay đã 91 tuổi và đamg sống ở Marshall, bang Virginia, cũng bẩy người con của hai người. Gia đình Tướng Lavelle đã thuê Patrick Casey, một luật sư tại Pennsylvania, để giúp họ yêu cầu Không quân mở lại vụ án và trả lại danh vị Đại tướng của Lavelle.
Gia đình Lavelle đã gởi đơn đến Hội đồng Không quân để xin Tu sửa Hồ sơ Quân sự, trong đó xác nhận Tướng Lavelle đã được tha tội vào năm ngoái. Đó là một quyết định riêng của Bộ trưởng Không quân Michael B. Donley, và Bộ trưởng Quốc phòng Robert M. Gates. Vào ngày thứ Tư, Obama đã cùng hỗ trợ việc phục hồi danh dự cho Tướng Lavelle. Sự việc sẽ được đưa vào Thượng viện để được phê chuẩn.
“Jack là một người tốt, một người chồng tốt, một người cha tốt, và một sĩ quan tốt,” Mary Jo Lavelle nói trong một tuyên bố hôm thứ Tư. “Ước gì ông ấy còn sống để nghe tin này.”
Các quan chức của Không quân cho biết gia đình Lavelle không được hưởng lợi ích tài chính từ việc ông được vinh thăng lại sau khi đã chết. Mặc dù ông đã bị giáng cấp, quy định về nhân viên quân sự có hiệu lực lúc đó đã cho Lavelle nghỉ hưu với lương hưu trí toàn vẹn, Beth Gosselin, một phát ngôn viên Không quân, cho hay.
Thượng nghị sĩ James Webb (D-Va.), một cựu chiến binh Việt Nam đã vận động với Không quân nghe đơn kháng cáo của Lavelle, cho biết trường hợp này là một ví dụ về những thất vọng của cấp chỉ huy quân sự đã gặp phải trong quá trình chiến đấu tại Việt Nam, nghĩ rằng họ đã được những chỉ thị mâu thuẫn từ các nhà lập pháp và các quan chức dân sự.
“Chúng tôi vẫn còn rất nhiều điều để gỡ rối từ các cuộc tranh luận vào cuối cuộc Chiến tranh Việt Nam,” Webb nói. “Nhưng sự việc này đã phục hồi danh dự cho Tướng Lavelle.”
Phụ chú của Mai Siêu Phong
Hoa Kỳ cũng có những Tổng Thống và bè phái lưu manh. Đáng lẽ Quốc Hội hồi đó phải đưa ông Nixon và bè lũ ra toà. Nhưng vì danh dự, và để bao che cho nhau nên họ đã để ông từ chức. Một nhục nhã của Hiệp Chủng Quốc.
Một bài học cho tất cả: kể cả một ông Đại tướng mà cũng bị đưa ra làm con dê tế thần để chạy tội. Không ngờ trong một thể chế tự do dân chủ nhất thế giới mà đã xẩy ra chuyện tầy trời như thế.
Hết trích
_________
conbenho nghĩ cũng chẳng có gì lạ .
Điều đáng lấy làm lạ là sau 35 năm dân VN mất nước vào tay tập đoàn chó má csVN vào Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975, với những sự việc bè lũ chó má csVN đã làm trên đất nước VN và "cho" dân tộc VN mà vẫn còn có những kẻ "sĩ" đặc, "sĩ" đờ "nghĩ", "nói", viết .. rằng lũ chó má csVN có thằng tốt ! .
Còn nữa, nếu có chuyện "không ngờ" mang ý nghĩa từ câu kết luận của bài viết trên, thì nên "không ngờ" có những tên "bình loạn gia" mang danh "trí thức", "kẻ sĩ" hải ngoại lúc nào cũng ca tụng, đội Mỹ lên đầu . Thật đáng tởm, đáng phỉ nhổ cho những kẻ mà tư tưởng vọng ngoại đã bị ăn ruồng vào huyết quản, vào cốt tủy của họ.
Học hỏi cái hay từ nền văn minh xứ người để tiến bộ KHÔNG có nghĩa là phải đội ngoại bang lên đầu . Những kẻ đội ngoại bang lên đầu dù có kiến thức đầy bồ, tinh thông thiên văn địa lý cũng chỉ là những con chó ghẻ chuyên làm tay sai ngoại bang, không ích gì cho quê hương, nòi giống.
Đất nước ta càng có nhiều loại "sĩ" đờ, "sĩ" mờ này mà không mất nước vào tay ngoại bang, vào tay loài nội tặc chó má bán nước buôn dân csVN "mới là chuyện lạ " !
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
10082010
________________
Tập đòan chó má csVN Cướp Nước, Diệt Chủng, Phản Quốc, Bán Nước .
Diệt cộng Cứu Nước
Gần 40 năm sau …phục hồi danh dự
Craig Whitlock - DCVOnline lược dịch
Mùa hè 1972, quan chức ở Washington đã kéo tên tuổi của Đại tướng Không quân John D. Lavelle xuống bùn. Nhiều cuộc điều tra của Lầu Năm Góc và Quốc hội đã kết luận viên Tướng bốn ngôi sao đã ra lệnh ném bom trái phép ở Bắc Việt và sau đó đã cố che dấu sự thật. Ông bị giáng chức xuống hàng Thiếu tướng và buộc phải nghỉ hưu, trong ô nhục.
Tướng Lavelle, khẳng định tính chính trực của mình cho đến chết, nói rằng ông đã hành động theo lệnh. Gần bốn mươi năm sau, sự thật cho thấy ông đã đúng.
Hôm thứ Tư, sau khi một cuộc tái cứu xét thấu đáo các hành động của Lavelle, Tổng thống Obama đã yêu cầu Thượng viện phục hồi danh dự và sao của Đại tướng. Quyết định này đã chính thức viết lại sự thực ai đã nói láo suốt chương sử gây tranh nhiều cãi trong chiến tranh Việt Nam, ai là người nói sự thật và ai là người bị hàm oan.
Hồ sơ lịch sử do hai người viết tiểu sử tình cờ khai quật được chứng minh rằng Lavelle đã thực sự thi hành lệnh thượng cấp cho các phi vụ ném bom và lệnh của thượng cấp đến từ chính vị Tổng tư lệnh lúc đó: Tổng thống Richard M. Nixon.
Không những chỉ ra mật lệnh, theo tài liệu ghi lại cuộc hội thoại của ông ở Phòng Bầu dục cho thấy, mà Nixon còn lặng thinh, dù khó chịu, khi Lavelle phải chịu số phận của một vật tế thần.
“Tôi không muốn ông ta bị đem làm dê tế thần, khốn nạn thật,” Nixon nói với Cố vấn An ninh quốc gia của mình, Henry Kissinger, ngày 14 tháng Sáu năm 1972, vài ngày sau khi biết rằng Lavelle đã bị giáng chức vì bị cáo buộc đã ra lệnh thả bom trái phép. “Như vậy là tiêu tan sự nghiệp của người ta… Mình có thể làm bất cứ điều gì ngay bây giờ để ngăn chặn điều khốn nạn này không?”
Ngày 26 tháng Sáu, lương tâm của Nixon lại thức dậy trong một cuộc trò chuyện với Kissinger. “Thật tình, Henry, tôi cảm thấy cắn rứt khi chúng ta đẩy ông ta (Tướng Lavelle - DCVOnline) làm những điều này và sau đó lại đổ lỗi cho ông ấy,” Tổng thống Nixon nói. “Tôi không muốn hại một người vô tội.”
Nhưng Nixon đã không muốn công khai đứng lên bênh vực Tướng Lavelle. Lúc đó có nhiều nhà lập pháp và cử tri đã được thoải mái về cuộc chiến tranh, Nixon đã không dám thú nhận rằng chính ông là người đã bí mật cho phép leo thang ném bom ở Bắc Việt. Tại một cuộc họp báo ngày 29 tháng Sáu, ông được hỏi về trường hợp của Lavelle và các cuộc oanh kích.
“Những cuộc oanh kích đó không có phép,” Nixon nói với các phóng viên. “Cho ông ấy giải ngũ và về nghỉ hưu là đúng thôi.”
Trong lời khai và trong các cuộc phỏng vấn trước khi qua đời vào năm 1979, Lavelle nhận trách nhiệm về hậu quả quân sự của vụ đánh bom, mà ông nói hoàn toàn hợp lý để bảo vệ các phi vụ tuần tra và giám sát tại miền Bắc Việt Nam. Tuy nhiên, ông nhấn mạnh rằng ông không bao giờ vượt quá thẩm quyền của mình. Ông nói rằng ông đã làm đúng quy tắc giao chiến theo lệnh của Tham mưu trưởng Liên quân ở Washington cũng như của Bộ trưởng Quốc phòng Melvin R. Laird và Tướng Creighton Abrams. (Không có bằng chứng nào cho thấy Tướng Lavelle biết rằng lệnh tấn công đã bắt nguồn từ TT Nixon.)
“Thật không thoải mái khi phải lặng nhìn một sự nghiệp quân sự lâu dài và xuất sắc kết thúc bằng một vết nhơ thảm khốc trong hồ sơ của tôi,” Lavelle nói với Quốc hội, “một vết nhơ vì tôi tận tình thi hành nhiệm vụ của mình.”
Cuộc chùi sạch vết nhơ bắt đầu từ năm 2007, khi Aloysius Casey, một Tướng Không quân đã hồi hưu, và con trai, Patrick Casey, viết một bài báo trong Tạp chí Không quân về vụ án. Trong khi nghiên cứu về tiểu sử của một Tướng Không quân khác, hai cha con Caseys tình cờ tìm được bản ghi âm cuộc hội thoại của Nixon cũng như những bản tin giải mật của Tham mưu trưởng liên quân. Những tài liệu đó, họ kết luận, cho thấy rằng Lavelle đã “có lệnh rõ ràng” từ Nixon và các quan chức quân sự cao cấp để tiến hành các cuộc không kích tại Bắc Việt vào cuối năm 1971 và đầu năm 1972.
Những khám phá này đã được trình bày với góa phụ của Lavelle, bà Mary Jo, nay đã 91 tuổi và đamg sống ở Marshall, bang Virginia, cũng bẩy người con của hai người. Gia đình Tướng Lavelle đã thuê Patrick Casey, một luật sư tại Pennsylvania, để giúp họ yêu cầu Không quân mở lại vụ án và trả lại danh vị Đại tướng của Lavelle.
Gia đình Lavelle đã gởi đơn đến Hội đồng Không quân để xin Tu sửa Hồ sơ Quân sự, trong đó xác nhận Tướng Lavelle đã được tha tội vào năm ngoái. Đó là một quyết định riêng của Bộ trưởng Không quân Michael B. Donley, và Bộ trưởng Quốc phòng Robert M. Gates. Vào ngày thứ Tư, Obama đã cùng hỗ trợ việc phục hồi danh dự cho Tướng Lavelle. Sự việc sẽ được đưa vào Thượng viện để được phê chuẩn.
“Jack là một người tốt, một người chồng tốt, một người cha tốt, và một sĩ quan tốt,” Mary Jo Lavelle nói trong một tuyên bố hôm thứ Tư. “Ước gì ông ấy còn sống để nghe tin này.”
Các quan chức của Không quân cho biết gia đình Lavelle không được hưởng lợi ích tài chính từ việc ông được vinh thăng lại sau khi đã chết. Mặc dù ông đã bị giáng cấp, quy định về nhân viên quân sự có hiệu lực lúc đó đã cho Lavelle nghỉ hưu với lương hưu trí toàn vẹn, Beth Gosselin, một phát ngôn viên Không quân, cho hay.
Thượng nghị sĩ James Webb (D-Va.), một cựu chiến binh Việt Nam đã vận động với Không quân nghe đơn kháng cáo của Lavelle, cho biết trường hợp này là một ví dụ về những thất vọng của cấp chỉ huy quân sự đã gặp phải trong quá trình chiến đấu tại Việt Nam, nghĩ rằng họ đã được những chỉ thị mâu thuẫn từ các nhà lập pháp và các quan chức dân sự.
“Chúng tôi vẫn còn rất nhiều điều để gỡ rối từ các cuộc tranh luận vào cuối cuộc Chiến tranh Việt Nam,” Webb nói. “Nhưng sự việc này đã phục hồi danh dự cho Tướng Lavelle.”
Phụ chú của Mai Siêu Phong
Hoa Kỳ cũng có những Tổng Thống và bè phái lưu manh. Đáng lẽ Quốc Hội hồi đó phải đưa ông Nixon và bè lũ ra toà. Nhưng vì danh dự, và để bao che cho nhau nên họ đã để ông từ chức. Một nhục nhã của Hiệp Chủng Quốc.
Một bài học cho tất cả: kể cả một ông Đại tướng mà cũng bị đưa ra làm con dê tế thần để chạy tội. Không ngờ trong một thể chế tự do dân chủ nhất thế giới mà đã xẩy ra chuyện tầy trời như thế.
Hết trích
_________
conbenho nghĩ cũng chẳng có gì lạ .
Điều đáng lấy làm lạ là sau 35 năm dân VN mất nước vào tay tập đoàn chó má csVN vào Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975, với những sự việc bè lũ chó má csVN đã làm trên đất nước VN và "cho" dân tộc VN mà vẫn còn có những kẻ "sĩ" đặc, "sĩ" đờ "nghĩ", "nói", viết .. rằng lũ chó má csVN có thằng tốt ! .
Còn nữa, nếu có chuyện "không ngờ" mang ý nghĩa từ câu kết luận của bài viết trên, thì nên "không ngờ" có những tên "bình loạn gia" mang danh "trí thức", "kẻ sĩ" hải ngoại lúc nào cũng ca tụng, đội Mỹ lên đầu . Thật đáng tởm, đáng phỉ nhổ cho những kẻ mà tư tưởng vọng ngoại đã bị ăn ruồng vào huyết quản, vào cốt tủy của họ.
Học hỏi cái hay từ nền văn minh xứ người để tiến bộ KHÔNG có nghĩa là phải đội ngoại bang lên đầu . Những kẻ đội ngoại bang lên đầu dù có kiến thức đầy bồ, tinh thông thiên văn địa lý cũng chỉ là những con chó ghẻ chuyên làm tay sai ngoại bang, không ích gì cho quê hương, nòi giống.
Đất nước ta càng có nhiều loại "sĩ" đờ, "sĩ" mờ này mà không mất nước vào tay ngoại bang, vào tay loài nội tặc chó má bán nước buôn dân csVN "mới là chuyện lạ " !
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
10082010
________________
Tập đòan chó má csVN Cướp Nước, Diệt Chủng, Phản Quốc, Bán Nước .
Diệt cộng Cứu Nước
Tuesday, August 03, 2010
Chuyện nước tôi (tiếp theo)- Những con chó ghẻ hải ngoại tiếp tục liếm sạch những gì bè lũ chó má csVN đã nhổ ra
Trích
‘ONE VIETNAM’ - MỘT ÂM MƯU KIỀU VẬN MỚI TẠI HẢI NGOẠI * One VietNam là một Website được sáng lập bởi 2 cô Uyên Nguyễn, tốt nghiệp ngành Kinh Tế tại Đại Học Berkeley và cô Isabelle Lại, tốt nghiệp tại Đại Học Harvard. Mục đích, chủ trương của One VietNam là kết nối cộng đồng VN trong nước và hải ngoại để bảo tồn nền văn hóa VN, thông tin và học hỏi lẫn nhau, đối thoại với nhau, và điều quan trọng nhất là giúp đỡ các tổ chức phi chính phủ rất cần sự hỗ trợ của Cộng đồng hải ngoại.
Cô Uyên Nguyễn cũng nhấn mạnh: “One VietNam tập trung vào lĩnh vực nhân đạo và tổ chức đỡ đầu của chúng tôi là tổ chức Đông Tây Hội Ngộ, một trong những tổ chức từ thiện lớn nhất đang hoạt động tại VietNam.”
Cô Isabelle Lại khẳng định: “Chúng tôi không đề cập tới vấn đề chính trị hay sự cay đắng của quá khứ. Chúng tôi muốn xây dựng một tương lai mà tất cả mọi người cùng tự hào rằng mình là người Việt Nam….”.
Cái mục tiêu “đội đá vá trời” này của hai cô cử nhân tại Hoa Kỳ, nhắc nhở mọi người tới chủ trương: “Bắc một nhịp cầu, xóa hố sâu ngăn cách” của Hà Nội. Chủ trương “Hòa hợp hòa giải”, quên đi quá khứ đau thương để cùng xây dựng đất nước, mà CS VN vẫn đẩy mạnh, nhưng không thành công, từ bấy lâu nay.
Theo như lời giới thiệu của đài VOA, mặc dầu cho tới ngày 19/7, One VietNam mới bắt đầu mở cho cả thế giới, mà mới hôm nay (4/7), đã có 6,000 người vào trang facebook kết nối? Chưa ra mắt mà đã có chừng đó người xem, thì thật là phi thường! Không hiểu hai cô Uyên và Lại đã xuất hiện trên đó ra sao mà hấp dẫn thế. Cái chiêu bài “Hòa hợp hòa giải”, được tung ra hải ngoại dưới bảng hiệu: “One Vietnam”, sẽ đi về đâu ?.
Người ta chỉ có thể liên kết với nhau, hợp tác với nhau khi cùng nhìn về một hướng, cùng có một lý tưởng, một lập trường, một nguyện vọng. Hai cô có tham vọng kết hợp một khối nhân sự khổng lồ với mục đích quyên góp tài chính hỗ trợ cho “Đông Tây Hội Ngộ” của Lê Lý Hayslip thì tham vọng này muôn đời cũng chỉ là…. giấc mơ không thành mà thôi! Bà me Mỹ này đã xuất hiện ồn ào thời VC mới rục rịch đổi mới đã phải mau chóng tháo chạy vào âm thầm, bây giờ lại được hai cô lôi ra để mà dưạ vào chắc khó làm nên cơm cháo. Hội từ thiện “ Đông Tây Hội Ngộ (East Meets West)” của Hayslip Lệ Lý có mục đích quyên tiền hải ngoại đem về giúp cho VN, không thể nào có sức mạnh bằng cô gái lọ lem Huỳnh thị Mận tức Huỳnh Tiểu Hương cách đây vài năm được. Bởi lẽ cô Mận được các quan chức lớn VC bắt tay ôm ấp và đại sứ Mỹ ở Hà nội bảo trợ cho qua Mỹ hoạt động, và một số tổ chức / cá nhân thời cơ toa rập giúp đỡ. Bà Lê Lý chỉ có cái tên Mỹ Hayslip trần xì. Muốn vớt vát thì tối thiểu cũng phải đưa những hình bà Hayslip ra tương tự như hình Thị Mận hồi nọ.
Ngoài ra, trong thời gian qua những chương trình từ thiện, quyên góp tiền bạc cho VN đã bớt ăn khách vì những tại tiếng và những lạm dụng. Chuyện Tim Aline sang Mỹ quyên tiền của người tỵ nạn, mà không chịu chào cờ vàng. Tới bất cứ nơi đâu, Tim cũng đòi bằng được phải “hạ cờ vàng xuống” để cô đi thâu tiền. Cái thái độ “ngang ngược” này đã làm thức tỉnh Cộng đồng. Sau vụ này, ngôi sao Tim Aline “tắt lịm ” trên bầu trời từ thiện.
Sau đó là chuyện một nhà từ thiện lớn ở San Jose, đã tổ chức những bữa tiệc gây qũy để mang tiền về VN giúp các thương phế binh VNCH. Trong bữa tiệc, anh ta lên sân khấu “ca cẩm” về nỗi thống khổ của các thương phế binh tại VN, và xin mỗi người một tay, cùng góp sức hàn gắn vết thương đau của chiến tranh. Ai mà cầm lòng cho được khi nghe những câu chuyện “rớt nước mắt”, nhất là đang ngồi trước những món “sơn hào hải vị”. Thế rồi, khi về VN, anh ta không đưa tiền cho thương phế binh VNCH, mà lại đua tiền cho sở Thương Binh Xã Hội của CS để họ tùy nghi sử dụng. Hình ảnh anh ta và cô phụ tá được CS trao bằng khen tặng đã được đưa lên mạng điện tử. Và từ đó, SJ vắng bóng những bữa tiệc gây qũy nổi đình nổi đám của nhà từ thiện này.
Con số các hội từ thiện cho VN ở hải ngoại không phải là nhỏ. Tính ra ngót nghét cũng gần cả ngàn hội. Từ những hội có tính cách quốc tế như hội “Chữ Thập Đỏ”, các hội của chùa và nhà thờ, còn có những hội tư nhân. Cũng có trường hợp chỉ có một vài người với một tấm lòng vàng, âm thầm quyên góp tiền bạc của thân nhân hay bạn bè thân thiết tín cẩn. Tiền giao tận tay những người cần giúp đỡ, tuy rằng là số nhỏ. và chẳng ồn ào kêu gọi gì cả, nhưng mà cụ thể và thực tế không dính gì với VC.
One Vietnam, một Website được sự giới thiệu của 2 đài “ngoại” VOA và BBC từ trước khi chính thức ra mắt, có vẻ như được một sức “chống lưng” khá mạnh. Hai cô gái tốt nghiệp Harvard và Berkeley và chủ trương nối kết các cộng đồng hải ngoại với trong nước qua hoạt động từ thiện có vẻ to lớn và tốt đẹp, khi mới nghe qua. Với cái hội từ thiện Đông Tây Hội Ngộ của Hayslip và cái hướng hoạt động xin tiền như là hội phi chính phủ thì may mắn lắm các cô sẽ có một hội đuợc funds từ các cơ quan ngoại quốc, để các cô đi họp không làm chính trị.
Các cộng đồng Việt nam hải ngoại không cần các cô, từ gần 40 năm qua đã là MỘT Cộng đồng chính trị, và đã nối kết với nhau trong các sinh hoạt văn hoá cũng như trên lập trường đánh đuổi những kẻ lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN không những đầy tội ác quá khứ mà còn tiếp tục những hành động bán nước hại dân hiện tại.
Giao Tiên
22.7.2010
Hết trích
________________
Cũng không gì lạ .
Bè lũ chó má csVN là một lũ nhổ ra liếm vào, là một lũ vô lọai đáng ghê tởm .
Tuy nhiên vẫn có cái lũ chó ghẻ đáng tởm hơn lũ chó má csVN, lũ này có lẽ ăn quá nhiều "bơ thừa, sửa cặn" và hấp thụ nền văn minh của "côn đồ, đĩ điếm" phương tây nên đã biến thái từ người học đòi "THÚ TUỘT", mất cả tính người, tự nguyện liếm sạch những gì mà bè lũ chó má csVN đã nhổ ra . Thật đáng phỉ nhổ .
Còn nữa, mỗi ngày thêm một việc, tuy không lạ nhưng cũng là điều mà những người VN Tỵ Nạn cộng sản vẫn phải lưu ý, để nhận ra những khuôn mặt trong giới truyền thông hải ngoại qua những chương trình phát thanh của họ, để thấy rõ trong CDNV hải ngọai không ít những kẻ có thừa "Can đảm" TUỘT .
conbenho hôm nay, ghé vào một diễn đàn "đấu tranh" chống cộng Paltalk, vào lúc một người Op của diễn đàn đó phát lại audio chương trình của một đài phát thanh hải ngọai, phát lại bài "phỏng vấn" hay "hội luận" gì đó với một trong những thằng giặc già trong cái đảng chó má csVN . conbenho nghe một đọan trong đó người điều khiển chương trình đã nói "bác lê hồng hà muôn năm" (sic ) !!! Thật là đáng tởm . (*)
Chỉ có những con chó ghẻ mới "muôn năm" những con chó má csVN và tình nguyện liếm cho sạch những gì mà lũ chó má csVN đã nhổ ra .
Và những kẻ phát đi phát lại những lọai chương trình này, không biết có ý thức được rằng chính họ đã cổ võ cho những con chó ghẻ hải ngoại "thi đua" liếm cho sạch sẽ những gì mà bè lũ chó má csVN đã nhổ ra hay không ?? .
(*) một trong những tên giặc già trong cái đảng chó má csVN, gần xuống lỗ vẫn còn tôn thờ tên quốc tặc hồ chí minh .
***
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị đã ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
04082010
_____________
Đừng nghe những gì bè lũ chó má csVN nói, hãy nhìn kỹ những gì bè lũ chó má csVN làm .
‘ONE VIETNAM’ - MỘT ÂM MƯU KIỀU VẬN MỚI TẠI HẢI NGOẠI * One VietNam là một Website được sáng lập bởi 2 cô Uyên Nguyễn, tốt nghiệp ngành Kinh Tế tại Đại Học Berkeley và cô Isabelle Lại, tốt nghiệp tại Đại Học Harvard. Mục đích, chủ trương của One VietNam là kết nối cộng đồng VN trong nước và hải ngoại để bảo tồn nền văn hóa VN, thông tin và học hỏi lẫn nhau, đối thoại với nhau, và điều quan trọng nhất là giúp đỡ các tổ chức phi chính phủ rất cần sự hỗ trợ của Cộng đồng hải ngoại.
Cô Uyên Nguyễn cũng nhấn mạnh: “One VietNam tập trung vào lĩnh vực nhân đạo và tổ chức đỡ đầu của chúng tôi là tổ chức Đông Tây Hội Ngộ, một trong những tổ chức từ thiện lớn nhất đang hoạt động tại VietNam.”
Cô Isabelle Lại khẳng định: “Chúng tôi không đề cập tới vấn đề chính trị hay sự cay đắng của quá khứ. Chúng tôi muốn xây dựng một tương lai mà tất cả mọi người cùng tự hào rằng mình là người Việt Nam….”.
Cái mục tiêu “đội đá vá trời” này của hai cô cử nhân tại Hoa Kỳ, nhắc nhở mọi người tới chủ trương: “Bắc một nhịp cầu, xóa hố sâu ngăn cách” của Hà Nội. Chủ trương “Hòa hợp hòa giải”, quên đi quá khứ đau thương để cùng xây dựng đất nước, mà CS VN vẫn đẩy mạnh, nhưng không thành công, từ bấy lâu nay.
Theo như lời giới thiệu của đài VOA, mặc dầu cho tới ngày 19/7, One VietNam mới bắt đầu mở cho cả thế giới, mà mới hôm nay (4/7), đã có 6,000 người vào trang facebook kết nối? Chưa ra mắt mà đã có chừng đó người xem, thì thật là phi thường! Không hiểu hai cô Uyên và Lại đã xuất hiện trên đó ra sao mà hấp dẫn thế. Cái chiêu bài “Hòa hợp hòa giải”, được tung ra hải ngoại dưới bảng hiệu: “One Vietnam”, sẽ đi về đâu ?.
Người ta chỉ có thể liên kết với nhau, hợp tác với nhau khi cùng nhìn về một hướng, cùng có một lý tưởng, một lập trường, một nguyện vọng. Hai cô có tham vọng kết hợp một khối nhân sự khổng lồ với mục đích quyên góp tài chính hỗ trợ cho “Đông Tây Hội Ngộ” của Lê Lý Hayslip thì tham vọng này muôn đời cũng chỉ là…. giấc mơ không thành mà thôi! Bà me Mỹ này đã xuất hiện ồn ào thời VC mới rục rịch đổi mới đã phải mau chóng tháo chạy vào âm thầm, bây giờ lại được hai cô lôi ra để mà dưạ vào chắc khó làm nên cơm cháo. Hội từ thiện “ Đông Tây Hội Ngộ (East Meets West)” của Hayslip Lệ Lý có mục đích quyên tiền hải ngoại đem về giúp cho VN, không thể nào có sức mạnh bằng cô gái lọ lem Huỳnh thị Mận tức Huỳnh Tiểu Hương cách đây vài năm được. Bởi lẽ cô Mận được các quan chức lớn VC bắt tay ôm ấp và đại sứ Mỹ ở Hà nội bảo trợ cho qua Mỹ hoạt động, và một số tổ chức / cá nhân thời cơ toa rập giúp đỡ. Bà Lê Lý chỉ có cái tên Mỹ Hayslip trần xì. Muốn vớt vát thì tối thiểu cũng phải đưa những hình bà Hayslip ra tương tự như hình Thị Mận hồi nọ.
Ngoài ra, trong thời gian qua những chương trình từ thiện, quyên góp tiền bạc cho VN đã bớt ăn khách vì những tại tiếng và những lạm dụng. Chuyện Tim Aline sang Mỹ quyên tiền của người tỵ nạn, mà không chịu chào cờ vàng. Tới bất cứ nơi đâu, Tim cũng đòi bằng được phải “hạ cờ vàng xuống” để cô đi thâu tiền. Cái thái độ “ngang ngược” này đã làm thức tỉnh Cộng đồng. Sau vụ này, ngôi sao Tim Aline “tắt lịm ” trên bầu trời từ thiện.
Sau đó là chuyện một nhà từ thiện lớn ở San Jose, đã tổ chức những bữa tiệc gây qũy để mang tiền về VN giúp các thương phế binh VNCH. Trong bữa tiệc, anh ta lên sân khấu “ca cẩm” về nỗi thống khổ của các thương phế binh tại VN, và xin mỗi người một tay, cùng góp sức hàn gắn vết thương đau của chiến tranh. Ai mà cầm lòng cho được khi nghe những câu chuyện “rớt nước mắt”, nhất là đang ngồi trước những món “sơn hào hải vị”. Thế rồi, khi về VN, anh ta không đưa tiền cho thương phế binh VNCH, mà lại đua tiền cho sở Thương Binh Xã Hội của CS để họ tùy nghi sử dụng. Hình ảnh anh ta và cô phụ tá được CS trao bằng khen tặng đã được đưa lên mạng điện tử. Và từ đó, SJ vắng bóng những bữa tiệc gây qũy nổi đình nổi đám của nhà từ thiện này.
Con số các hội từ thiện cho VN ở hải ngoại không phải là nhỏ. Tính ra ngót nghét cũng gần cả ngàn hội. Từ những hội có tính cách quốc tế như hội “Chữ Thập Đỏ”, các hội của chùa và nhà thờ, còn có những hội tư nhân. Cũng có trường hợp chỉ có một vài người với một tấm lòng vàng, âm thầm quyên góp tiền bạc của thân nhân hay bạn bè thân thiết tín cẩn. Tiền giao tận tay những người cần giúp đỡ, tuy rằng là số nhỏ. và chẳng ồn ào kêu gọi gì cả, nhưng mà cụ thể và thực tế không dính gì với VC.
One Vietnam, một Website được sự giới thiệu của 2 đài “ngoại” VOA và BBC từ trước khi chính thức ra mắt, có vẻ như được một sức “chống lưng” khá mạnh. Hai cô gái tốt nghiệp Harvard và Berkeley và chủ trương nối kết các cộng đồng hải ngoại với trong nước qua hoạt động từ thiện có vẻ to lớn và tốt đẹp, khi mới nghe qua. Với cái hội từ thiện Đông Tây Hội Ngộ của Hayslip và cái hướng hoạt động xin tiền như là hội phi chính phủ thì may mắn lắm các cô sẽ có một hội đuợc funds từ các cơ quan ngoại quốc, để các cô đi họp không làm chính trị.
Các cộng đồng Việt nam hải ngoại không cần các cô, từ gần 40 năm qua đã là MỘT Cộng đồng chính trị, và đã nối kết với nhau trong các sinh hoạt văn hoá cũng như trên lập trường đánh đuổi những kẻ lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN không những đầy tội ác quá khứ mà còn tiếp tục những hành động bán nước hại dân hiện tại.
Giao Tiên
22.7.2010
Hết trích
________________
Cũng không gì lạ .
Bè lũ chó má csVN là một lũ nhổ ra liếm vào, là một lũ vô lọai đáng ghê tởm .
Tuy nhiên vẫn có cái lũ chó ghẻ đáng tởm hơn lũ chó má csVN, lũ này có lẽ ăn quá nhiều "bơ thừa, sửa cặn" và hấp thụ nền văn minh của "côn đồ, đĩ điếm" phương tây nên đã biến thái từ người học đòi "THÚ TUỘT", mất cả tính người, tự nguyện liếm sạch những gì mà bè lũ chó má csVN đã nhổ ra . Thật đáng phỉ nhổ .
Còn nữa, mỗi ngày thêm một việc, tuy không lạ nhưng cũng là điều mà những người VN Tỵ Nạn cộng sản vẫn phải lưu ý, để nhận ra những khuôn mặt trong giới truyền thông hải ngoại qua những chương trình phát thanh của họ, để thấy rõ trong CDNV hải ngọai không ít những kẻ có thừa "Can đảm" TUỘT .
conbenho hôm nay, ghé vào một diễn đàn "đấu tranh" chống cộng Paltalk, vào lúc một người Op của diễn đàn đó phát lại audio chương trình của một đài phát thanh hải ngọai, phát lại bài "phỏng vấn" hay "hội luận" gì đó với một trong những thằng giặc già trong cái đảng chó má csVN . conbenho nghe một đọan trong đó người điều khiển chương trình đã nói "bác lê hồng hà muôn năm" (sic ) !!! Thật là đáng tởm . (*)
Chỉ có những con chó ghẻ mới "muôn năm" những con chó má csVN và tình nguyện liếm cho sạch những gì mà lũ chó má csVN đã nhổ ra .
Và những kẻ phát đi phát lại những lọai chương trình này, không biết có ý thức được rằng chính họ đã cổ võ cho những con chó ghẻ hải ngoại "thi đua" liếm cho sạch sẽ những gì mà bè lũ chó má csVN đã nhổ ra hay không ?? .
(*) một trong những tên giặc già trong cái đảng chó má csVN, gần xuống lỗ vẫn còn tôn thờ tên quốc tặc hồ chí minh .
***
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị đã ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
04082010
_____________
Đừng nghe những gì bè lũ chó má csVN nói, hãy nhìn kỹ những gì bè lũ chó má csVN làm .
Monday, July 26, 2010
Chuyện nước tôi (tiếp theo)- 25-7-2010 tại Bắc Giang, Tập đoàn chó má csVN tiếp tục đánh giết Dân Việt
Vụ công an đánh chết người ở Bắc Giang theo lời kể của người dân địa phương
Gia Minh, biên tập viên RFA
2010-07-26
Chiều Chủ nhật 25 tháng 7, rất nhiều người dân tại Bắc Giang đã kéo nhau đến trụ sở UBND tỉnh để đòi hỏi chính quyền điạ phương làm rõ nguyên nhân cái chết của anh Nguyễn Văn Khương, mà dân chúng cho là đã bị công an đánh đến chết.
Screen capture from youtube
Hơi cay được công an bắn vào hàng ngàn người dân đến trước UBND tỉnh Bắc Giang hôm 25-7-2001, phản đối công an đánh chết người. Hình chụp từ video do nhân chứng đưa lên youtube
Sau đây là phần trình bày của chính người dân tại thôn Nghi Thiết về vụ việc vừa diễn ra, cũng như ý kiến từ phía chính quyền cấp xã cho đến công an thành phố Bắc Giang. (*)
Chết trong đồn công an
Một số báo chính thống của Nhà nước trên mạng như tờ Nông thôn, Giadinh.net… từ hôm qua đến hôm nay đều loan tin về vụ việc thanh niên Nguyễn Văn Khương bị cảnh sát giao thông huyện Tân Yên bắt giữ vì không đội mũ bảo hiểm, sau đó đã chết và gia đình cùng nhiều bà con điạ phương không đồng ý với giải thích của phía cảnh sát giao thông.
Vì bất bình, nhiều người dân đã cùng gia đình mang quan tài của người chết đến trụ sở UBND tỉnh để yêu cầu làm sáng tỏ vụ việc.
“Thanh niên Nguyễn Văn Khương bị cảnh sát giao thông huyện Tân Yên bắt giữ vì không đội mũ bảo hiểm, sau đó đã chết và... Vì bất bình, nhiều người dân đã cùng gia đình mang quan tài của người chết đết trụ sở UBND tỉnh để yêu cầu làm sáng tỏ vụ việc
Tình hình đó được một người dân điạ phương trình bày lại vào sáng ngày 26 tháng 7 với Đài Á Châu Tự do như sau:
"Phía công an ký kết rồi, nói sẽ tìm ra nguyên nhân; còn người dân nói nếu không làm đến nơi đến chốn sẽ kiện lên trung ương.
Về vụ việc xin kể lại là hai người chở nhau đi, mà có đoạn đường không đội mũ (bảo hiểm) nên bị cảnh sát giao thông bắt
Công an cơ động trấn áp bắt người biểu tình tại Bắc Giang ngày 25 tháng 7, 2010. Hình chụp từ video do nhân chứng đưa lên youtube vào đồn. Cô bạn gái đứng ngoài chờ, sau đó nạn nhân ra nói với bạn gái đến 6:30 ra đón không sao đâu. Nhưng khi ra đón không thấy, gọi điện cũng không thấy nên cô bạn gái vào trong đồn thấy xe mà không còn người.
Cô bạn gái về vì vội đi làm ca đêm, không nghĩ sự việc có thể xảy ra như thế. Vào khoảng 8-9 giờ, công an điện về xã, xã điện về nhà báo tin lên trên đó bị đánh chết; công an đưa vào viện đã chết rồi. Tại bệnh viện mổ xác, gần đến ba giờ đêm mới đưa về nhà.
Chiều chủ nhật mọi người mang quan tài lên uỷ ban tỉnh để đòi công lý, công bằng cho người bị chết oan uổng, không giải quyết gì cho người ta.
“Vào khoảng 8-9 giờ, công an điện về xã, xã điện về nhà báo tin lên trên đó bị đánh chết; công an đưa vào viện đã chết rồi. Tại bệnh viện mổ xác, gần đến ba giờ đêm mới đưa về nhà.
Người đi dài mấy cây số, đông lắm, không có chổ chen chân. Ký kết xong thì công an cho xe chở thi hài về để mai táng.
Dân thì bảo đi về họ cũng nói việc xong thì đi về nhưng chẳng biết giải quyết xong thế nào.
Khi giải tán có bắn súng hơi cay bao lần, có người bị đánh chảy máu ở trong cơ quan. Gần nhà đây có anh bị đánh tên Hồng ( không biết họ), hôm qua phải xin ký kết mới được cho về."
Cần sáng tỏ vấn đề
Ông Phan Văn Sơn, một cán bộ tại thôn Nghi Quyết,xã Hồng Thái, huyện Việt Yên, nơi có nạn nhân qua đời cho biết những thống nhất có được tính đến sáng ngày 26 tháng 7:
"Đã làm văn bản ký kết sẽ xét nghiệm do đánh chết hay bị cảm gió. Phía cảnh sát vẫn bảo lưu ý kiến, cho rằng chết vì cảm gió. Cô bạn gái kể là nóng ruột gọi vẫn không thấy; nhưng sau được biết cảnh sát đưa đi bằng cửa sau đến bệnh viện cấp
Đoàn người biểu tình dài cả cây số, đưa quan tài lên UBND đòi giải thích sự việc công an đánh chêt người cứu, đến đó đã chết rồi.
“Dân bức xúc lắm, đem xác lên ủy ban nhân dân tỉnh rồi đập phá lung tung. Đại diện tuyên huấn tỉnh có ra gặp dân. Công an có dùng lựu đạn cay, có bắt tám người tất cả. Hôm qua thả một số, chưa về hết còn nằm ở viện.
Tình hình hôm qua dân bức xúc lắm, đem xác lên ủy ban nhân dân tỉnh rồi đập phá lung tung. Đại diện tuyên huấn tỉnh có ra gặp dân. Công an có dùng lựu đạn cay, có bắt tám người tất cả. Hôm qua thả một số, chưa về hết còn nằm ở viện."
Chúng tôi cũng đã liên lạc với ông Dương Thanh Nghị, phó trưởng Công an thành phố Bắc Giang để hỏi về thông tin tại đó vào chiều ngày 25 tháng 7; nhưng ông này từ chối nói chuyện qua điện thoại:
"Không làm việc qua điện thoại, thông cảm nhé."
Trưởng phòng tiếp dân của Ủy ban Nhân dân tỉnh Bắc Giang, ông Trương Văn Nam, khi đuợc chúng tôi gọi điện đến để hỏi về ý kiến người dân trong nghi án cảnh sát giao thông huyện Tân Yên đánh chết anh Nguyễn Văn Khương, thì cũng bị từ chối yêu cầu vì bận việc:
"Tôi đang bận, sẽ gọi lại sau."
Vụ việc vưà diễn ra tại Bắc Giang không phải là lần đầu tiên mà tại một số điạ phương lâu nay đã xảy ra một số trường hợp công an khi giam giữ người đã ra tay làm thiệt mạng người dân. Dân chúng bất bình phản đối, nhưng rồi một số vụ việc vẫn bị trấn áp như ở Phú Yên trước đây.
___________________
Tập đoàn chó má đảng csVN vẫn tiếp tục đánh, giết Dân Việt .
Hãy MỞ MẮT ra, đừng MÊ NGỦ nữa hỡi các ông các bà đạo đức giả cũng như những con chó ghẻ vẫn hàng ngày lải nhải rằng thì là bè lũ chó má csVN "vẫn có thằng tốt" !
(*) conbenho trích đăng nguyên văn bản tin từ RFA, trong bản tin viết "hôm 25-7-2001... ", có lẽ viết nhầm, conbenho nghĩ 25-7-2010 mới đúng .
Những người phụ trách đánh máy đưa tin lên mạng có lẽ đã không "kiểm soát" lại trước khi đăng (?!) .
(còn tiếp .. )
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
27072010
______________
Đừng nghe những gì bè lũ chó má csVN nói, hãy nhìn kỹ những gì bè lũ chó má csVN làm
Gia Minh, biên tập viên RFA
2010-07-26
Chiều Chủ nhật 25 tháng 7, rất nhiều người dân tại Bắc Giang đã kéo nhau đến trụ sở UBND tỉnh để đòi hỏi chính quyền điạ phương làm rõ nguyên nhân cái chết của anh Nguyễn Văn Khương, mà dân chúng cho là đã bị công an đánh đến chết.
Screen capture from youtube
Hơi cay được công an bắn vào hàng ngàn người dân đến trước UBND tỉnh Bắc Giang hôm 25-7-2001, phản đối công an đánh chết người. Hình chụp từ video do nhân chứng đưa lên youtube
Sau đây là phần trình bày của chính người dân tại thôn Nghi Thiết về vụ việc vừa diễn ra, cũng như ý kiến từ phía chính quyền cấp xã cho đến công an thành phố Bắc Giang. (*)
Chết trong đồn công an
Một số báo chính thống của Nhà nước trên mạng như tờ Nông thôn, Giadinh.net… từ hôm qua đến hôm nay đều loan tin về vụ việc thanh niên Nguyễn Văn Khương bị cảnh sát giao thông huyện Tân Yên bắt giữ vì không đội mũ bảo hiểm, sau đó đã chết và gia đình cùng nhiều bà con điạ phương không đồng ý với giải thích của phía cảnh sát giao thông.
Vì bất bình, nhiều người dân đã cùng gia đình mang quan tài của người chết đến trụ sở UBND tỉnh để yêu cầu làm sáng tỏ vụ việc.
“Thanh niên Nguyễn Văn Khương bị cảnh sát giao thông huyện Tân Yên bắt giữ vì không đội mũ bảo hiểm, sau đó đã chết và... Vì bất bình, nhiều người dân đã cùng gia đình mang quan tài của người chết đết trụ sở UBND tỉnh để yêu cầu làm sáng tỏ vụ việc
Tình hình đó được một người dân điạ phương trình bày lại vào sáng ngày 26 tháng 7 với Đài Á Châu Tự do như sau:
"Phía công an ký kết rồi, nói sẽ tìm ra nguyên nhân; còn người dân nói nếu không làm đến nơi đến chốn sẽ kiện lên trung ương.
Về vụ việc xin kể lại là hai người chở nhau đi, mà có đoạn đường không đội mũ (bảo hiểm) nên bị cảnh sát giao thông bắt
Công an cơ động trấn áp bắt người biểu tình tại Bắc Giang ngày 25 tháng 7, 2010. Hình chụp từ video do nhân chứng đưa lên youtube vào đồn. Cô bạn gái đứng ngoài chờ, sau đó nạn nhân ra nói với bạn gái đến 6:30 ra đón không sao đâu. Nhưng khi ra đón không thấy, gọi điện cũng không thấy nên cô bạn gái vào trong đồn thấy xe mà không còn người.
Cô bạn gái về vì vội đi làm ca đêm, không nghĩ sự việc có thể xảy ra như thế. Vào khoảng 8-9 giờ, công an điện về xã, xã điện về nhà báo tin lên trên đó bị đánh chết; công an đưa vào viện đã chết rồi. Tại bệnh viện mổ xác, gần đến ba giờ đêm mới đưa về nhà.
Chiều chủ nhật mọi người mang quan tài lên uỷ ban tỉnh để đòi công lý, công bằng cho người bị chết oan uổng, không giải quyết gì cho người ta.
“Vào khoảng 8-9 giờ, công an điện về xã, xã điện về nhà báo tin lên trên đó bị đánh chết; công an đưa vào viện đã chết rồi. Tại bệnh viện mổ xác, gần đến ba giờ đêm mới đưa về nhà.
Người đi dài mấy cây số, đông lắm, không có chổ chen chân. Ký kết xong thì công an cho xe chở thi hài về để mai táng.
Dân thì bảo đi về họ cũng nói việc xong thì đi về nhưng chẳng biết giải quyết xong thế nào.
Khi giải tán có bắn súng hơi cay bao lần, có người bị đánh chảy máu ở trong cơ quan. Gần nhà đây có anh bị đánh tên Hồng ( không biết họ), hôm qua phải xin ký kết mới được cho về."
Cần sáng tỏ vấn đề
Ông Phan Văn Sơn, một cán bộ tại thôn Nghi Quyết,xã Hồng Thái, huyện Việt Yên, nơi có nạn nhân qua đời cho biết những thống nhất có được tính đến sáng ngày 26 tháng 7:
"Đã làm văn bản ký kết sẽ xét nghiệm do đánh chết hay bị cảm gió. Phía cảnh sát vẫn bảo lưu ý kiến, cho rằng chết vì cảm gió. Cô bạn gái kể là nóng ruột gọi vẫn không thấy; nhưng sau được biết cảnh sát đưa đi bằng cửa sau đến bệnh viện cấp
Đoàn người biểu tình dài cả cây số, đưa quan tài lên UBND đòi giải thích sự việc công an đánh chêt người cứu, đến đó đã chết rồi.
“Dân bức xúc lắm, đem xác lên ủy ban nhân dân tỉnh rồi đập phá lung tung. Đại diện tuyên huấn tỉnh có ra gặp dân. Công an có dùng lựu đạn cay, có bắt tám người tất cả. Hôm qua thả một số, chưa về hết còn nằm ở viện.
Tình hình hôm qua dân bức xúc lắm, đem xác lên ủy ban nhân dân tỉnh rồi đập phá lung tung. Đại diện tuyên huấn tỉnh có ra gặp dân. Công an có dùng lựu đạn cay, có bắt tám người tất cả. Hôm qua thả một số, chưa về hết còn nằm ở viện."
Chúng tôi cũng đã liên lạc với ông Dương Thanh Nghị, phó trưởng Công an thành phố Bắc Giang để hỏi về thông tin tại đó vào chiều ngày 25 tháng 7; nhưng ông này từ chối nói chuyện qua điện thoại:
"Không làm việc qua điện thoại, thông cảm nhé."
Trưởng phòng tiếp dân của Ủy ban Nhân dân tỉnh Bắc Giang, ông Trương Văn Nam, khi đuợc chúng tôi gọi điện đến để hỏi về ý kiến người dân trong nghi án cảnh sát giao thông huyện Tân Yên đánh chết anh Nguyễn Văn Khương, thì cũng bị từ chối yêu cầu vì bận việc:
"Tôi đang bận, sẽ gọi lại sau."
Vụ việc vưà diễn ra tại Bắc Giang không phải là lần đầu tiên mà tại một số điạ phương lâu nay đã xảy ra một số trường hợp công an khi giam giữ người đã ra tay làm thiệt mạng người dân. Dân chúng bất bình phản đối, nhưng rồi một số vụ việc vẫn bị trấn áp như ở Phú Yên trước đây.
___________________
Tập đoàn chó má đảng csVN vẫn tiếp tục đánh, giết Dân Việt .
Hãy MỞ MẮT ra, đừng MÊ NGỦ nữa hỡi các ông các bà đạo đức giả cũng như những con chó ghẻ vẫn hàng ngày lải nhải rằng thì là bè lũ chó má csVN "vẫn có thằng tốt" !
(*) conbenho trích đăng nguyên văn bản tin từ RFA, trong bản tin viết "hôm 25-7-2001... ", có lẽ viết nhầm, conbenho nghĩ 25-7-2010 mới đúng .
Những người phụ trách đánh máy đưa tin lên mạng có lẽ đã không "kiểm soát" lại trước khi đăng (?!) .
(còn tiếp .. )
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
27072010
______________
Đừng nghe những gì bè lũ chó má csVN nói, hãy nhìn kỹ những gì bè lũ chó má csVN làm
Tuesday, July 20, 2010
Chuyện nước tôi (tiếp theo): Tập đoàn chó má csVN là ký sinh trùng được tiếp máu từ những con chó ghẻ ..
Trích
Thua Keo này bầy keo khác
Việt Nam có thể thay đổi kế hoạch tài trợ cho hệ thống xe điện cao tốc để được tiến hành
Tổng cục Đường Sắt Việt Nam của nhà nước Việt Nam có thể “xào nấu kế hoạch tài trợ” cho hệ thống xe điện cao tốc tốn kém 56 tỉ đô-la đã bị quốc hội bác tháng rồi. Công trình tái nghiên cứu khả năng xây dựng hệ thống xe điện cao tốc từ Hà Nội đi thành phố Hồ Chí Minh có thể được đệ trình lần nữa vào đầu năm tới, ông Nguyễn Mạnh Hiển, một giám đốc điều hành của ban đối ngoại của Tổng cục Đường Sắt nói trong một cuộc họp báo ở Hương Cảng (Hong Kong) hôm nay thứ Bảy ngày 17 tháng Bảy.
Tổng cục Đường Sắt có thể yêu cầu nhà nước cung cấp 35 tỉ đô-la để giúp thực hiện công trình này, ông Hiển nói. Phần còn lại sẽ từ những đối tác tư và công cũng như các nguồn tài trợ từ ngoại quốc bao gồm Nhật Bản, Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển Á châu, theo ông Hiển. Tuy nhiên, ông Hiển không nói rõ là những phần nào trong kế hoạch xây dựng xe điện cao tốc này có thể được thay đổi.
Nhà nước Việt Nam bắt đầu bắt tay vào một kế hoạch giao thông mới sau khi Quốc hội bác bỏ hệ thống xe điện cao tốc vì mối quan tâm về việc chi cho một dự án tốn kém cao tới 60 phần trăm tổng sản lượng nội địa hằng năm. Nhà nước đề nghị xây dựng một hệ thống xe điện dài 1.550 cây số để giảm thời gian di chuyển và ô nhiễm.
Nếu được chấp thuận, Tổng cục Đường Sắt sẽ bắt đầu công trình xây dựng vào năm 2012 và hoàn tất công trình vào năm 2035, ông Hiển nói. Công trình sẽ tốn 22.6 triệu cho mỗi cây số, so sánh với với những dự án tương tự ở Đài Loan, Pháp và Nhật Bản.
Nhật Bản sẽ tìm kiếm phương cách giúp tài trợ cho dự án, Bộ trưởng Bộ giao thông Nhật Bản ông Seiji Maehara nói tháng rồi sau khi quốc hội Việt Nam phủ quyết dự án xây dựng hệ thống xe điện cao tốc. Ông Hiển cũng nói thêm là Tổng cục Đường Sắt Việt Nam dự định sẽ dùng kỹ thuật Nhật Bản để xây dựng đường sắt mới này.
Hai nhóm công ty kết hợp với nhau để đấu thầu cho dự án này. Công ty Sumitomo liên doanh với Công ty Kỹ nghệ Nặng Mitsubishi, trong lúc công ty Itochu liên doanh với Công ty Kỹ nghệ Nặng Kawasaki.
***
Nguồn
(1) Vietnam may change high-speed railway funding to revive plan. MP, 17 July 2010
(2) Tựa đề do DCVOnline đặt.
Nhiều nhà bình luận chính trị đã tiên đoán là thế nào tập đoàn đầu não chính phủ Hànội cũng tìm cách vẫy vùng sau khi bị bác phương án cao tốc. Cao tốc tức là vận tốc "ăn nhanh" vị con số dự chi 57 tỷ MK này có thể chấm mút cỡ cả 10 tỷ USD. Con số đớp hít khá to nên bỏ qua thật là uổng. Chỉ cần kiếm khoảng 1/100 cũng đủ gửi cho con cái sang Hoa Kỳ du học mua nhà, mua xe, mua tiệm đả làm ăn, Con cái học xong xin ở lại rồi thi vào quốc tịch, bảo trợ diện cha mẹ là chắc ăn như bắp.
Đề án cầu cao tốc Bắc Nam sẽ chỉ phục vụ cho dân nhà giầu và Việt Kiều. Hay là nhà nước dụ khị VK về nước càng đông thì càng đem đô la về thì sẽ trả nợ cho nhanh. Các quan cán bộ tính toán là hiện nay bò sữa hải ngoại đem về 10 tỷ 1 năm thì chỉ cần 5 năm nữa thì đám tỵ nạn chính trị (đĩ điếm -phản động) sẽ trả hết nợ phải không. Ngon ơ! Kỳ này thế nào nhà nước cũng sẽ đề nghị tăng lương và chia chác ngon lành cho đại biểu Cuốc Hội và sẽ được phê chuẩn lanh lẹ.
_______
Khi lãnh đạo quốc gia chỉ biết đến hiện tại?
Nhật Hiên, thông tín viên RFA
2010-06-09
Dự án đường tàu cao tốc Việt Nam vẫn là đề tài sôi nổi trong phiên họp Quốc hội hôm 08/06/2010, trong đó các đại biểu nêu nhiều ý kiến khác biệt về việc nên hay không nên thực hiện.
AFP PHOTO
Hệ thống xe lửa mới tại Delhi, Ấn Độ.
Khi dự án đường cao tốc Bắc Nam được chính phủ đưa ra quốc hội để xem xét, thảo luận, những người bảo vệ dự án đã ra sức thuyết phục quốc hội và dư luận bằng những lập luận đầy lạc quan, nhưng lại thiếu cơ sở khoa học, thiếu tính thực tế, thậm chí liều lĩnh và vô trách nhiệm đến mức không thể hiểu nổi. Tờ Tuần Việt Nam vừa qua trong bài viết về những phát ngôn ấn tượng trong tuần, đã điểm lại những câu nói của các vị bộ trưởng, các đại biểu ủng hộ siêu dự án này. Bài viết có tựa đề “ Phát ngôn ấn tượng: Vay nợ ư? Lo gì, con cháu tài giỏi hơn sẽ trả” lấy ý từ câu phát biểu của Phó Chủ nhiệm UB Pháp luật của Quốc hội Trần Đình Long: “Mai sau thế hệ con cháu tài giỏi hơn chúng ta sẽ làm thay”. Nhiều bloggers đã bức xúc lên tiếng về lời phát biểu này.
Ai sẽ trả nợ?
“Thử xem thế hệ mai sau đang sống như thế nào, để từ đó suy ra liệu chúng có khả năng trả nợ cho chúng ta.
Nguyễn Quang Lập
Với cái tựa: “Ai sẽ trả nợ cho chúng ta?” nhà văn Nguyễn Quang Lập nhắc lại câu nói của ông Trần Đình Long và cho rằng: “…Từ trong ý tứ mà suy có thể yên tâm những món nợ khổng lồ sẽ được các thế hệ mai sau thanh toán ngon lành. Ok. Nếu được vậy thì quá mừng. Nhưng thử xem thế hệ mai sau đang sống như thế nào, để từ đó suy ra liệu chúng có khả năng trả nợ cho chúng ta…” Nhà văn đưa ra những bức ảnh sống động, có sức biểu hiện hơn ngàn lời nói, đã cho người xem thấy cuộc sống của trẻ em VN hiện nay “Trong khi một số các em sống trong nhung lụa thì đa phần các em đang sống dưới chân những khu rừng trụi…”, “Đang sống bên những dòng sông ô nhiễm”, “Đang sống nơi hạn hán triền miên, nguồn nước đang dần khô kiệt”, “Và chúng phải lao động vô cùng cực nhọc”, “Thậm chí phải bới rác kiếm ăn”, “Thậm chí phải ăn thứ chó mèo chê”, “Bị đánh đập dã man”, “Muốn đến trường phải đánh đu trên cáp treo như thế này”, “Đến được trường rồi thì phải nhúng mình trong một nền giáo dục nhiều tiêu cực và bất cập”…Câu trả lời từ đó là rất rõ ràng: “Không tạo được môi trường sống tốt đẹp cho các em thì đừng mơ có một thế hệ tương lai trả nợ giùm. 6 tỉ đô đầu tư môi trường sống cho thế hệ tương lai hay 56 tỉ đô làm tàu cao tốc chỉ để chở người và hành lý xách tay, cái nào lợi hơn, không nói mọi người cũng đã rõ.”
Không chỉ là thói chơi sang, căn bệnh thích làm cái gì cũng to, cũng hoành tráng, mà thật ra, cái lý do thật sự mà ai cũng ngầm hiểu trong việc tại sao càng ngày các vị lãnh đạo Đảng và nhà nước Việt Nam từ trên xuống dưới cứ muốn “chạy” dự án, “đẻ” ra những công trình vĩ đại, chính là để ăn bớt ăn xén vào đó, công trình càng to, dự án càng lớn thì tiền hoa hồng, tiền ăn bớt càng nhiều. Lòng tham cộng với kiểu tư duy nhiệm kỳ chỉ thấy cái lợi trước mắt, chỉ biết vơ vét về phần mình còn mọi sự ra sao, sau này hãy tính đã khiến các vị bất chấp mọi lời phản biện có lý có tình của người dân, bất chấp mọi sự thua lỗ, thiệt hại đã thấy ngay từ đầu để quyết làm cho bằng được.
Tuyến xe lửa Bắc Nam hiện tại ở Việt Nam. RFA file Photo. Như trong dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam này có vô số những cái phi lý, bất lợi đã được vạch ra. Dùng một ví dụ về chuyện xây nhà cho cháu nội để so sánh với chuyện xây đường sắt mấy chục năm nữa mới hoàn thành, trong bài “Đường sắt cao tốc: xây nhà cho cháu nội tương lai”, tác giả Trần Trung Chính vạch ra một trong những cái phi lý rành rành của việc tại sao phải thực hiện dự án này ngay từ bây giờ: “Tôi năm nay 47 tuổi. Vì có vợ muộn nên con tôi mới 5 tuổi. Dự kiến 20 năm nữa thì tôi có cháu nội. Hiện nay tôi đã gom góp tiền mua được một miếng đất be bé. Tôi sẽ bắt đầu xây nhà cho cháu nội tôi từ bây giờ. Xây theo kiểu nhà nghèo, gom được đồng nào xây đồng đó. Ba mươi năm sau, tôi sẽ có được ngôi nhà cho cháu nội tôi ở.
Bài toán của tôi ở trên chính là bài toán làm đường sắt cao tốc của Việt Nam. Một bài toán trời ơi đất hỡi! Ông nội xây ba mươi năm mới xong ngôi nhà cho cháu ở. Đến lúc xây xong thì đứa cháu nội nó chê nhà xây kiểu lạc hậu, nó không thèm ở. Nó bèn đập đi một cách không thương tiếc. Nó xây lại một ngôi nhà hiện đại hơn thế chỉ trong vòng nửa năm…
Ơi ông Tổng giám đốc Tổng công ty đường sắt Việt Nam, người vừa trả lời rùm beng trên báo, ông có thể trả lời câu hỏi này của tôi không: Nếu bắt đầu xây dựng từ bây giờ để đến năm 2035 hoàn thành, tại sao không để đến năm 2030 xây dựng để 5 năm sau, là năm 2035 hoàn thành?
Trước đây tôi cứ ngỡ, một tuyến đường sắt cao tốc luôn bắt buộc phải xây dựng trên 20 năm mới xong, nên phải bắt đầu từ bây giờ mới kịp. Nhưng khi ông nói tuyến đường sắt cao tốc Bắc Kinh – Thiên Tân xây dựng có 1 năm đã xong thì tôi mới ngã ngửa ra. Tôi xin ‘bó tay chấm com’ với ông rồi ông ơi.”
Phi lý là thế nhưng người ta vẫn cứ làm. Đưa ra quốc hội bàn chỉ là để hợp thức hóa chứ ai cũng biết, như rất nhiều dự án đã từng bị người dân phản đối dữ dội trước kia, dự án đường sắt này rồi cũng sẽ được thông qua thôi!
Học đi mà trả nợ
Xót xa cho các thế hệ tương lai chưa gì đã phải mang vác một gánh nặng nợ nần quốc gia ngày càng chồng chất do thói tham lam, ích kỷ, vô trách nhiệm của các thế hệ cha ông, blogger Người buôn gió viết bài thơ “Trẻ con ăn học làm gì?” với những con chữ như máu nhỏ từ trái tim mình:
“Không tạo được môi trường sống tốt đẹp cho các em thì đừng mơ có một thế hệ tương lai trả nợ giùm.
Nguyễn Quang Lập
“Học đi con
Học kéo cày trả nợ
Quê hương ta một dải
Chúng nó bán hết rồi
Còn gì chưa bán được
Đã mang đặt cho người
Học đi mà khôn lớn
Kéo cày chuộc quê hương
Lớn đi con
Lớn đi làm nô lệ
Trên đất nước của mình…”
Cũng một ý “Học đi mà… trả nợ”, blogger Thanh Chung sau khi phân tích tất cả những cái thiệt hơn xung quanh việc tiến hành xây dựng đường sắt cao tốc trong thời điểm hiện tại, những sự nghi ngại từ một thực tế lâu nay VN vẫn là một nước nghèo, chưa có minh bạch và kỷ cương trong mọi việc, nên“càng xây càng nát, càng dự án to càng thất thoát. Tham nhũng đến cạn kiệt lòng dân rồi.”, cuối cùng tác giả kết luận: “Hôm chủ nhật vừa rồi, trong bữa ăn trưa, mình đã cập nhật tình hình trong nước cho hai đứa con: Nếu Quốc hội thông qua các siêu dự án như hệ thống cảng biển 5 tỷ USD, điện hạt nhân hơn 10 tỷ USD, sân bay Long Thành 12 tỷ USD, 18 tuyến đường cao tốc 48 tỷ USD, đường sắt cao tốc 56 tỷ USD, đồ án quy hoạch Thủ đô 90 tỷ USD… thì các con cứ việc …. “học đi mà trả nợ”.
Một xe lửa cao tốc để phục vụ World Cup 2010 ở Johannesburg, Nam Phi. Ảnh chụp hôm 07/05/2010. AFP PHOTO. Trong bài “Phát ngôn ấn tượng: Vay nợ ư? Lo gì, con cháu tài giỏi hơn sẽ trả” nói trên, tác giả Khánh Linh viết: “Lại phải trích phát biểu của Phó Chủ nhiệm UB Pháp luật của Quốc hội Trần Đình Long: "Mai sau thế hệ con cháu tài giỏi hơn chúng ta sẽ làm thay". Nói dại, lỡ thế hệ con cháu không tài giỏi hơn thì phải làm sao nhỉ? Sao các bác, các chú cứ bắt con cháu phải là thiên tài như thế? Không chỉ phải tài cỡ đoạt giải Nobel mà phải có tài trả nợ thay cho các bác các cô các chú mà các bác các cô các chú lại chẳng cần biết con cháu có muốn hưởng thụ những gì các bác, các chú để lại không?
Hình như, đã muốn ủng hộ thì không khó khăn gì để đưa ra rất nhiều lập luận "tô hồng", toàn những nhận định về tương lai xa thật là xa, đến lúc đó chẳng may có sai thì cứ xuống suối vàng mà tìm các bác các chú để trách cứ thoải mái.
Như Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Nguyễn Văn Thuận thẳng thắn gọi dự án đường sắt cao tốc là "xa xỉ, ăn chơi", rằng "Đời cha ăn mặn đời con khát nước. Không cha mẹ nào lại ăn vào phần con cháu. Không thể quyết một dự án lớn mà không biết bao giờ mới trả nợ được".
Còn gì ở tương lai?
“Kỳ vọng trẻ em sẽ biến đất nước thành rồng, thành hổ nhưng đã vô tình đeo đá vào đôi cánh mỏng manh của các em bằng một thứ tội tổ tông truyền.
Khương Duy
Trong khi các thế hệ hôm nay cứ thoải mái chi xài để nợ cho con cháu thì ngược lại họ có quan tâm chăm sóc đầu tư gì cho các thế hệ tương lai không? Trẻ em Việt Nam hiện nay và trong vòng vài chục năm nữa đang sống và sẽ sống như thế nào? Chất lượng giáo dục thì yếu kém, chương trình học nặng nề, quá tải, đã vậy lại còn phải học thêm, học hè, suốt ngày học, quanh năm học, chẳng có thời gian giải trí, chẳng có tuổi thơ. Khi muốn vui chơi giải trí thì những nơi có thể dành cho trẻ em vừa ít ỏi vừa nghèo nàn, đơn điệu. Trên báo Tiền Phong, tác giả Hoàng Tuân đã phải kêu lên “Người lớn quá thừa, trẻ em quá thiếu”: “Hà Nội hiện nay tràn ngập những khu vui chơi, giải trí cho người lớn, từ nhà nghỉ, quán bia, khách sạn, vũ trường… cho đến sân tennis, golf. Nhưng để tìm được một chỗ vui chơi hấp dẫn cho trẻ, phụ huynh phải đỏ mắt, đau đầu, chưa kể những trò chơi đó thường quá cũ, đơn điệu và nhàm chán…”. Đó là ở những thành phố lớn. Còn với trẻ em con nhà nghèo hoặc ở nông thôn thì đa phần vẫn còn sống trong những điều kiện hết sức kham khổ, không được đến trường hoặc vừa đi học vừa lao động phụ giúp gia đình từ khi còn tấm bé…
Thế nhưng những người đang nắm quyền quyết định mọi chuyện của đất nước, thay vì biết tính toán, tiết kiệm, đầu tư đúng việc đúng chỗ, đưa đất nước nhanh chóng thoát khỏi nghèo nàn lạc hậu để các thế hệ mai sau sung sướng hơn thì họ lại chỉ biết thu lợi cho mình, tham nhũng, làm thất thoát tài sản, tài nguyên, làm nghèo thêm đất nước và thiệt thòi cho các thế hệ tương lai.
Một tuyến xe lửa địa phương ở Việt Nam. RFA file Photo. Nhân ngày 1.6 là ngày Tết thiếu nhi, tác giả Khương Duy đã viết những lời day dứt trong bài “Người lớn ơi, xin một lần lắng nghe trẻ em nói” đăng trên Tuần Việt Nam, về những gì mà người lớn đang làm, đang gây ra các em: “Người lớn chẳng những không cho trẻ em cuộc sống an toàn, không cho chúng niềm tin, không cho trẻ em một tuổi thơ theo đúng nghĩa mà còn "ăn vèn" cả vào tương lai của trẻ em. Khi những đứa trẻ lớn lên, chúng ta sẽ trả lời các em ra sao về hàng triệu, hàng tỷ tấn khoáng sản đã bị thế hệ trước khai thác, sử dụng hoang phí và bán với giá rẻ mạt cho nước ngoài để thỏa mãn những nhu cầu không đáy?
Cuốn sách địa lý của thế hệ tương lai sẽ viết về nguồn tài nguyên của đất nước ra sao khi những mỏ vàng, bạc, dầu thô, than đá chẳng còn gì ngoài những hố sâu thăm thẳm và môi trường sinh thái bị tàn phá nặng nề?
Hãy tự hỏi chúng ta chia cho trẻ thơ được bao nhiêu từ món tiền thu được từ việc bán tống bán tháo tài nguyên, khoáng sản hôm nay?”
Những câu hỏi thật nhức nhối, liệu có ai trong số những người đang chịu trách nhiệm điều hành mọi lĩnh vực của đất nước hôm nay có một lần nghĩ lại và biết giật mình?
“Và chao ôi, những gì chúng ta dành cho chúng liệu có xứng đáng với những món nợ hàng trăm tỷ đô-la chúng ta đang vay nợ nước ngoài để đầu tư cho những dự án trên trời dưới biển. Chúng ta hỉ hả khi năm sau vay được nhiều hơn năm trước, chúng ta giận lẫy vài hôm khi có vị quan chức nọ xà xẻo vốn ODA nhưng rồi cũng tặc lưỡi bỏ qua. Chúng ta an ủi nhau rằng trẻ em ngày sau sẽ tài giỏi hơn thế hệ hôm nay và sẽ trả hết những gì chúng ta đang vay mượn để vung tay quá trán và thả sức cho rơi rớt dọc đường…” Tác giả kết luận: “Chúng ta kỳ vọng trẻ em sẽ biến đất nước thành rồng, thành hổ nhưng đã vô tình đeo đá vào đôi cánh mỏng manh của các em bằng một thứ tội tổ tông truyền.
Vậy đấy, hành trang cho trẻ em vào tương lai tưởng như rất đầy mà thực ra lại rất vơi. Chúng ta chẳng cho trẻ em được bao nhiêu so với những gì chúng ta lấy đi của trẻ em.”
Khi cha ông chỉ biết vay nợ, tiêu xài, bán rẻ mọi thứ từ tài nguyên rừng vàng biển bạc cho đến sức lao động của con người, thì chỉ vài thập niên nữa thôi, lúc đó cháu con của chúng ta cho dù có tài ba đến đâu nhưng đất nước này liệu có còn lại gì để mà khai thác, mà bán, mà hòng trả nợ?
Hết trích .
_____________
Tập đoàn chó má csVN là những con ký sinh trùng, không ngừng hút máu người dân Việt khốn cùng cũng như chúng không ngừng phân thây, xẻ thịt, cày xới, đục ruỗng thân thể Mẹ Việt Nam để được vinh thân phì da, ngất ngưởng trên ngai vàng quyền lực của chính bản thân chúng, gia đình, dòng họ của chúng. Lũ chó má csVN này rõ ràng không phải người VN hay nói trắng ra chúng nó chỉ có cái mặt người với bản chất loài chó má.
Đã bao nhiêu việc lũ chó má đảng csVN đã làm trên đất nước VN vậy mà vẫn còn có kẻ tin vào cái gọi là "quốc hại" của tập đòan chó má csVN dàn dựng rằng thì là phương án xây đường "cao tốc" "đã bị cái "quốc hại" "bác bỏ" ! Hãy nhìn lại cho thật kỹ, lũ sâu dân mọt nước này đã làm được gì ? Những văn kiện BÁN NƯỚC của bè lũ chó má csVN đã được công bố cho quốc dân VN biết chưa ? Còn bao nhiêu cái gọi là "mật ước" nữa mà lũ chó má csVN đã ký BÁN NƯỚC cho ngọai bang nữa mà quốc dân VN vẫn chưa biết, cái "quốc hại" sâu dân mọt nước chỉ biết gật . Bị khinh bỉ quá mới lên tiếng ngo ngoe rồi đâu cũng vào đấy, không gật hay ngậm miệng để đồng lòng BÁN NƯỚC BUÔN DÂN thì làm sao tiếp tục ăn trên ngồi trốc, tiếp tục ăn xương hút tủy dân nghèo ?
Chuyện Hòang Sa, Trường Sa còn rành rành ra đó .
Chuyện Bô xít tây nguyên còn rành rành ra đó .
Chuyện BÁN DÂN làm nô lệ khắp tòan cầu mà lũ chó má đã dùng chữ một cách tục tỉu lưu manh thua cả loài thú là "xuất khẩu lao động" vẫn còn rành rành ra đó.
Chuyện đem cả Tổ Tiên và Tiền Nhân ra lăng nhục còn rành rành ra đó .
Cả bè lũ chó má csVN trong đó có cả cái "quốc hại" đừng giả mù sa mưa phần thân thể Mẹ VN phía Bắc đã thuộc về tàu cộng nhé . Nước VN hình cong chữ S, chạy từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau nhé . Một tấc đất, tấc biển của Tổ Tiên bị mất đi là do TỘI BÁN NƯỚC của tập đòan chó má đảng csVN và bè lũ tay sai đồng lõa chúng mày.
Và còn nhiều nữa những TỘI ÁC Trời không dung, Đất không tha của lũ chó má csVN mà con dân Nước Việt sẽ ghi vào Sử Việt .
Hãy MỞ MẮT ra đi lũ chó ghẻ hải ngọai, đừng tiếp máu nuôi bè lũ chó má csVN nữa.
Tới đây conbenho nhớ tới sự việc ngày hôm qua ! Còn nóng hổi .
Thằng cộng con MẤT DẠY đàm vĩnh hưng chỉ mới bị Anh Lý Tống "cảnh cáo" nhẹ nhàng mà đã làm cho lũ chó ghẻ hải ngoại "xót ruột" .
Theo conbenho nghĩ, nếu thằng cộng con đàm vĩnh hưng bẩn thỉu tởm lợm như đờm, rải thì những kẻ ngồi xem, nghe, "thưởng thức" hơi hám của đờm, rải, cũng như những kẻ tạo điều kiện để cho thằng cộng con đàm vĩnh hưng phun đàm, nhổ rải càng đáng tởm nhiều lần hơn vậy .
("Chuyện nước tôi" .. còn tiếp .. )
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
20072010
_____________
Quốc Dân VN không bao giờ quên Ngày 20 Tháng 7 Năm 1954, tập đoàn chó má csVN chia đôi đất nước CƯỚP nửa nước và CƯỚP cả nước Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975.
Tuesday, July 06, 2010
Chuyện nước tôi (tiếp theo): Tập đoàn chó má csVN BÁN NƯỚC có văn kiện
Quốc dân Việt Nam trong và ngoài nước nhất là tuổi trẻ Việt Nam nhất định không bao giờ quên tập đoàn chó má csVN đã BÁN NƯỚC có văn kiện :
Ngày 14 -9-1958 tên chó má phạm văn đồng đã vâng lệnh tên chó má đại tội đồ dân tộc hồ chí minh ký "công hàm bán nước" dâng không Hoàng Sa, Trường Sa cho tàu cộng
Ngày 30-12-1999 tập đòan chó má csVN ký cái gọi là "hiệp định biên giới Việt Trung" cắt 789 cây số vuông lãnh thổ phía bắc VN dâng cúng cho tàu cộng .
Ngày 25-12-2000 tập đòan chó má csVN ký cái gọi là "hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ" đã cắt 11000 cây số vuông lãnh hải VN dâng cúng cho tàu cộng .
Quốc dân VN sẽ ghi vào Sử Việt ngày, tháng , năm .. những TỘI ÁC BÁN NƯỚC không thể tha thứ của bè lũ chó má csVN .
Vạch mặt lũ chó ghẻ đáng ghê tởm đã và đang bênh vực, bao che TỘI BÁN NƯỚC của csVN cũng như kêu gọi hòa giải hòa hợp với lũ chó má Cướp Nước, Diệt Chủng, Phản Quốc Bán Nước csVN để duy trì chế độ đưa người dân VN xuống hàng chó ngựa, làm tay sai ngọai bang, tiếp tục buôn dân bán nước.
Con dân Nước Việt ghi nhớ nằm lòng " Nước Việt Nam hình cong chữ S, chạy dài từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau .. "
Bất cứ tấc đất, tấc biển nào của Giang Sơn Việt bị cắt đi là TỘI ÁC BÁN NƯỚC của tập đoàn chó má đảng csVN và bè lũ tay sai, không ai khác.
Những tên chó ghẻ bao che cho TỘI ÁC BÁN NƯỚC của tập đoàn chó má csVN hãy MỞ MẮT ra mà nhìn, hãy mở tai ra mà nghe những hình ảnh Ô NHỤC mới đây, và đừng đánh đĩ bằng mồm, đừng cho rằng bè lũ chó má trong cái quốc hại xuống hàng chó ngựa csVN không biết .
http://teolangthang.blogspot.com/2009/07/ai-le-dang-ai-nam-quan-cho-trung-cong.html
CHÍNH lũ chó má đảng csVN mới là kẻ đại thù của dân tộc VN ngày hôm nay. Chỉ có thể chống giặc ngoại xâm khi lũ chó má csVN, bè lũ GIẶC Việt cộng bị tiêu diệt.
*
Trong Bài viết "Hải-đồ Dâng Giặc", Hạm Trưởng Vũ Hữu San đã viết:
" Bao nhiêu Tài-nguyên Biển Đông Việt-Nam, kẻ thù truyền-kiếp đã biết cả rồi.
Trong khi chính người Việt-Nam lại không được cho biết gì cả.
Đảng Cộng-Sản Việt-Nam chính là thủ-phạm bán biển, bán nước.
Đồng-bào ghi nhớ đích-danh chúng nó, ghi vào bia, đời đời nguyền rủa.
Thù trong chưa chết, Giặc ngoài sao tan?"
***
(còn tiếp .. )
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
07072010
______________
Làm người thì khó, làm chó thì dễ.
Saturday, June 26, 2010
Chuyện nước tôi (tiếp theo): Tập đoàn chó má csVN BÁN dân nghèo ra ngoại quốc làm nô lệ
Hoàn cảnh công nhân Việt Nam tại đảo Cyprus
Thanh Trúc, phóng viên RFA
2010-06-25
Năm 2010, Việt Nam xuất khẩu một số lao động nữ qua Chypre, hay Cyprus, đảo quốc nằm phía đông Địa Trung Hải nơi có hai cộng đồng người gốc Thổ Nhĩ Kỳ và gốc Hy Lạp sinh sống.
Photo courtesy of tin247.com
Nữ công nhân Việt Nam lên đường đi lao động ở nước ngoài.(Ảnh minh họa)
Các nữ công nhân Việt đến đảo Chypre gặp phải hoàn cảnh ra sao? Mời quí vị cùng Thanh Trúc tìm hiểu cuộc sống của lao động Việt tại Chypre.
Đóng 7.000 đô la làm ô-sin
Đây là những người mới đến Chypre khoảng hai ba tháng, qua trung gian của công ty môi giới xuất khẩu lao động Việt Hà, đến làm việc tại mạn Bắc của đảo quốc này.
Ngay từ đầu họ đã thấy công việc mà họ làm không đúng như hứa hẹn của công ty môi giới, tiền lương không đúng như mức thỏa thuận đã ký trong hợp đồng trước khi đi, rồi thì nhiều người bị chủ đối xử rất tệ, thậm chí bóc lột sức lao động của họ.
“Em làm ở nhà hàng ăn uống, công việc giống như là ô-sin, nghĩa là bao gồm cả lau chùi nhà vệ sinh, lau nền nhà, rửa chén bát, lên đồi hái rau, cuốc đất trồng cây, rồi là bưng bê.
Chị Xuân
Chị Xuân, quê ở Hải Dương, cho biết để có thể đi Chypre lao động, chỉ phải đóng cho môi giới bảy nghìn đô la, đổi lại lời hứa thu xếp cho chị qua làm việc trong lò bánh mì:
“Em đi qua công ty cổ phần Việt Hà ở Hà Nội, chi nhánh do bà Lê Thị Thu Hường làm trưởng phòng. Trước khi đi chị Hường có nói với em là sang Chypre mức lương cơ bản là mười hai triệu năm trăm, đổi ra tiền euro là bốn trăm euro, sang làm ở cửa hàng bánh mì. Là vì em có nói trước với chị Hường là nếu sang làm ô-sin hay làm ở nhà hàng thì em sẽ không đồng ý vì em chỉ chấp nhận đi lao động thôi.
Cùng đi với em thì có một người nữa tên Bùi Thị Thư, quê ở Hà Tĩnh. Tháng Tư năm 2010, khi sang đến sân bay thì phía đối tác của chị Hường và chị Hường lại xếp cho em vào làm ở nhà hàng ăn uống, công việc giống như là ô-sin, nghĩa là bao gồm cả lau chùi nhà vệ sinh, lau nền nhà, rửa chén bát, lên đồi hái rau, cuốc đất trồng cây, rồi là bưng bê thức ăn cho khách.
Em đã nhiều lần gọi điện và nhắn tin cho chị Hường, yêu cầu can thiệp đổi chủ cho em đúng như hợp đồng đã ký kết. Họ nói rằng hợp đồng em ký sang làm nhà hàng chứ không phải cửa hiệu bánh mì, với lại ở Chypre không có cửa hiệu bánh mì. Khi em đòi lại hợp đồng thì phía chị Hường và phía công ty môi giới Chypre, đối tác với chị Hường, không trả lại. Giấy tờ tùy thân, hộ chiếu thì công ty giữ hết, em chỉ giữ chứng minh thư của em thôi.”
Nữ công nhân Việt Nam được hướng dẫn trước khi lên đường lao động ở nước ngoài. Photo courtesy of kiemviec.com Về cung cách của chủ sử dụng lao động, chị Xuân kể tiếp:
“Mang tiếng làm nhà hàng nhưng em cùng với bạn em suốt ngày ăn uống đói khát. Cả ngày chỉ ăn đúng một lần, toàn bánh mì với uống nước không thôi. Chỉ có thứ Bảy, Chủ Nhật vất vả đấy thì họ mới cho tí thịt. Hai đưa suốt ngày khóc, hơn một tháng làm ở đấy bọn em suốt ngày đói khát.”
Theo qui định thì chủ sử dụng lao động phải giúp chị Xuân chứng visa vì đã tới Chypre đã làm việc trong một thời gian. Thế nhưng chuyện này đã không xảy ra. Hai chị liên tục nêu thắc mắc, kẻ đòi về người đòi đổi chủ, và yêu cầu chủ trả lương đúng theo hợp đồng. Hậu quả là cả hai bị đuổi ra khỏi tiệm. Chị Thư, người Hà Tĩnh, đi cùng với chị Xuân, kể tiếp:
“Em thì yêu cầu đổi chủ nhưng nhiều lần gọi về môi giới hai bên thì họ không can thiệp. Thế thì hôm đó họ mới bảo là cho chị Xuân về nước, còn em thì bảo sẽ đổi chủ cho trong ngày thứ Sáu thứ Bảy gì đấy. Đùng một cái trưa thứ Năm họ tống bọn em ra ngoài đường. Vì tối rồi mà không có chỗ đi nên bây giờ đang ở nhờ nhà người bạn. Họ đuổi là bọn em phải đi thôi chứ không phải bọn em trốn. Họ vẫn trả hộ chiếu nhưng mà bọn em làm gần được hai tháng rồi mà họ không đóng visa cho bọn em. Đường cùng thì bọn em phải đi thôi. Bây giờ bọn em hôm chỗ này hôm chỗ khác, đi lau cửa kính đi làm vất vả để kiếm sống qua ngày.”
“Đóng hết mười sáu ngàn đô, cùng một chủ với chị Yến luôn, công ty Việt Hà giới thiệu đấy. Sang bên này ông chủ bắt làm như là đi tù.
Chị Hằng Bảy
Đối với chị Xuân, khi biết công ty Việt Hà muốn chị về nhưng lại không hoàn trả khoảng phí bảy ngàn đô la chị đóng trước khi đi, thì chị quyết định ở lại để khiếu nại hầu có thể đòi được phần nào số tiền bảy ngàn đô la đã bỏ ra.
Trong khi đó người môi giới ở Chypre, ông Becker, lại nói với Đài Á Châu Tự Do rằng:
“Rằng ông ta đang nắm trong tay vé máy bay về Việt Nam của chị Xuân, còn cảnh sát bản xứ đang đi tìm chị Xuân và chị Thư vì cả hai không chịu làm việc mà còn phá vỡ hợp đồng và bỏ trốn mất dạng.”
Đem con bỏ chợTừ Bắc Ninh, anh Vinh, chồng của chị Xuân, cho hay số tiền bảy ngàn mà vợ anh trả cho công ty Việt Hà là món tiền lớn đối với nhà nông. Anh kể anh đã nhiều lần đến công ty Việt Hà để khiếu nại, nhưng:
“Em đến nhiều lần rồi nhưng mà đưa ra những cái lý luận riêng của họ, họ bảo là sang bên ấy thì cũng có công việc rồi và trước khi đi thì cũng ký như thế rồi. Theo ý riêng của em thì em thấy Việt Hà còn có những suy nghĩ xấu về bọn em cơ. Em cũng xác nhận họ vô trách nhiệm thật. Môi giới hai bên đều vô trách nhiệm.”
Nữ công nhân Việt Nam chuẩn bị lên đường lao động ở nước ngoài. Photo courtesy of xaluan.com Cũng nhờ mấy năm trước có qua Đài Loan lao động và quen biết với linh mục Nguyễn Văn Hùng, giám đốc Văn Phòng Hỗ Trợ Pháp Lý Cho Công Nhân Và Cô dâu Việt Tại Đài Loan, anh Vinh mới gọi và kể cho linh mục Hùng nghe về trường hợp của vợ anh là chị Xuân đang ở Chypre.
Từ thành phố Đào Viên của Đài Loan, linh mục Nguyễn Văn Hùng nhận định:
“Trường hợp này cũng giống những trường hợp đã từng xảy ra cho công nhân Việt Nam ở Đài Loan, có nghĩa là công ty môi giới ở Việt Nam lấy tiền của công nhân xong rồi thì họ phủi tay. Nói một cách khác là đem con bỏ chợ.”
Qua chị Xuân và chị Thư, hai hoàn cảnh tương tự của hai nữ công nhân ở Nghệ An, cũng qua Chypre nhờ trung gian của công ty cổ phần Việt Hà, được phơi bày tiếp sau. Lời của chị Yến:
“Quê chị ở Nghệ An, chị đóng sáu ngàn rưỡi, chị đi vay, tất cả mọi người đều đi vay ngân hàng. Sang nước Chypre ký hợp đồng lao động là chỉ có đi nấu ăn vì chị cũng lớn tuổi rồi. Nhưng mà đến khi sang bên đây thì người ta lại bảo chị đi làm trang trại, công việc như nhà nông, đi cắt cỏ với làm công việc nặng chị không làm được. Khổ lắm, nắng ở ngoài trời đến năm mươi độ, ra ngoài đồng làm mà nhiều khi không chịu được nắng mà ngất thì người ta cứ thế người ta bỏ mặc chứ người ta chẳng bận tâm.”
Chị Yến cho biết đã bước sang tháng thứ ba rồi mà tiền lương không được trả đủ. Khi đi thì ký nhận làm mười tiếng một ngày và lãnh tiền lương mười tiếng, nhưng qua Chypre thì phải làm đến mười bốn tiếng mà vẫn chỉ lãnh mức lương mười tiếng thôi. Đã vậy, chủ sử dụng lao động còn bắt chị làm việc nhà như một ô-sin không công vậy:
“Trường hợp này đã từng xảy ra cho công nhân Việt Nam ở Đài Loan, có nghĩa là công ty môi giới ở Việt Nam lấy tiền của công nhân xong rồi thì họ phủi tay. Nói một cách khác là đem con bỏ chợ.
LM Nguyễn Văn Hùng
“Một ngày làm mười tiếng ở ngoài đồng, ngoài nắng, tiền lương không đúng hợp đồng, kêu về nói với Việt Hà mà Việt Hà không can thiệp. Chủ không trả tiền mà ăn nó cũng chả cho ăn. Sang thì chưa có chỗ ở nên phải ở văn phòng. Ông chủ đấy, ngày ngày đi làm từ sáu giờ sáng đến một giờ chiều về thì ông ấy bày ra là chị phải dọn dẹp, giặt quần áo, lau nhà lau cửa làm tất cả mọi thứ. Không có thời gian nghỉ, thậm chí không kịp ăn cơm để đi làm. Một giờ về để nấu ăn, mà phải làm công việc cho ông áy nữa cho nên không có thời gian để chị nấu cơm ăn nữa, đến hai giờ lại đi làm.”
Chị Hằng Bảy cũng không may mắn gì hơn, cả hai vợ chồng đều đi làm nông trại, bị đối xử như người tù:
“Đóng hết mười sáu ngàn đô, cùng một chủ với chị Yến luôn, công ty Việt Hà giới thiệu đấy. Sang bên này ông chủ bắt làm như là đi tù, cứ ngồi sau lưng chị rồi bắt vác những thùng cà chua những thùng dưa, bắt làm như kiểu là nhà mình bị đi trại tù ấy. Bỏ về thì nợ ngân hàng mà làm thì mới hai tháng vợ chồng xuống năm cân thịt.
Ở nhà thì ký hợp đồng làm mười tiếng, sang đây nó bắt làm mười bốn tiếng nó chỉ trả lương mười tiếng. Chồng chị với chị làm mà ông chủ không chê được áci gì, nhưng mà đến mức độ nào thôi. Coi như cai tù mà bọn chị vẫn cố gắng chịu đựng mà nó không cho ăn. Một tuần nó mua cho một vỉ trứng khoảng ba mươi cái, hết bảo nó mua thêm thì nó bảo ăn cà chua ăn dưa chuột đi, không có tiền!
Mình làm đâu là nó đi theo sau đấy. Phun thuốc xong, thuốc sâu đấy, bắt đầu nó bảo mình vào bẻ lá. Thuốc nhỏ vào người ướt hết mà chị vẫn phải chui. Chị nghĩ đại diện Việt Nam đưa mình sang đây để giết mình chứ có phải đi mở mang trí tuệ cho người lao động đâu. Chị chưa thấy người chủ nào mà cứ đứng sau lưng công nhân, bắt công nhân làm kiểu đi tù đấy. Bắt chị vừa làm vừa chạy, vác hai ba cái cuốc trên vai mà cũng bảo chạy đi, chạy nhanh lên, không nhanh là ông không chịu mô!”
Đó là tình cảnh các nữ công nhân lao động Việt Nam ở Chypre. Chúng tôi nhiều lần gọi về cho ông Bình và bà Hường ở công ty Việt Hà, hy vọng tìm hiểu thêm. Nhưng cả số văn phòng lẫn số di động của hai người đều không có ai bắt máy.
_________
Phụ nữ Việt làm ôsin ở Ảrập Xê-út
Thanh Trúc, phóng viên RFA
2009-05-28
Đề tài của mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi tuần này là những phụ nữ thôn quê Việt Nam đi làm ôsin ở Saudi Arabia, người mình gọi là Ảrập Xê-út.
Dấn thân một mình vào một đất nứơc xa xôi, cách trở và lạ lùng, từ văn hoá, con người, tiếng nói, thức ăn… tất thảy không như nếp nghĩ nếp sống đơn sơ mà thân thuộc nơi quê làng, có người đã tới nhưng cũng có người không bao giờ tới.
Muôn vàn khó khăn
Xin được nêu lên cả hai hai trường hợp để trình bày cùng quí thính giả về những mảnh đời cơ cực của thân phân ô xin.
Hẳn ai cũng rõ đã bằng lòng đi làm ô xin thì cực khổ mấy cũng cam, song không vì thế mà chủ có quyền hành hạ đến mất cả nhân phẩm. Còn lao động ngã bệnh trên đường đi thì ai phải ra tay lo lắng giúp đỡ cho họ trong cảnh không may ấy.
Người đã tới, đã vào nhà chủ, bị đối xử không khác gì nô lệ, chị Hà Thị Hải. Người nửa đường ngã bệnh phải quay về, chị Trần Thị Hằng.
Mời qúi vị nghe trường hợp của chị Trần Thị Hằng trứơc. Chị Trần Thị Hằng quê ở Hải Dương, đóng tiền cho công ty môi giới Sơn La để qua Ả Rập Xê Út làm người giúp việc nhà. Trong lúc ngồi chờ chuyến bay kế tiếp tại phi trường quá cảnh Đài Loan, chị Hằng cảm thấy choáng váng và ngất xỉu.
Tỉnh dậy trong bệnh viện ở Đài Bắc, chị được bác sĩ báo cho biết chị bị xúât huyết trong não và cần phải mổ với tiền phí tổn 12 ngàn đôla Mỹ.
Không ai đến thăm chị Hằng, không có tăm hơi của môi giới. Cho đến lúc linh mục Nguyễn Văn Hùng, giám đốc Văn Phòng Trợ Giúp Pháp Lý Cho Công Nhân Và Cô Dâu Việt Ở Đài Loan, được thông báo. Từ thành phố Đào Viên cách Đài Bắc khoảng trăm kilômét, linh mục Nguyễn Văn Hùng kể lại:
“Chúng tôi được một người công nhân báo cho biết là chị ấy ở trong bệnh viện, nghe tin như vậy thì chúng tôi đã sắp xếp người của văn phòng đến bệnh viện đó để mà săn sóc chị. Sau đó thì tôi đến gặp chị Hằng, hỏi thăm tình hình, đồng thời trình bày cho chị biết những gì mà chúng tôi có thể giúp.
Tôi có hỏi trong trường hợp bây giờ chị về Việt Nam thì công ty môi giới có hoàn lại số tiền mà chị đã trả cho họ hay không. Chị lắc đầu nói coi như là mất hết.
LM Nguyễn Văn Hùng
Tôi có hỏi trong trường hợp bây giờ chị về Việt Nam thì công ty môi giới có hoàn lại số tiền mà chị đã trả cho họ hay không. Chị lắc đầu nói coi như là mất hết. Sau đó chúng tôi đã quyên góp được một ít tiền để chị ấy có thể sử dụng trong thời gian ở Đài Loan hoặc là khi chị về Việt Nam lo vấn đề thuốc thang.”
Khi Thanh Trúc liên lạc với chị Hằng thì chị đã được đưa về Việt Nam, những gì chị có thể nói qua điện thoại là: “Ôi đau đầu lắm, đau đầu quá chịu không nỗi…”
Túc trực một bên để chăm con, bố của chị Hằng, ông Tính, cho Thanh Trúc biết:
“Họ báo ở sân bay về là phải nộp một số tiền nhập viện vào Đài Bắc khoảng ba trăm đến 500 đôla. Họ chỉ báo tôi đến nộp cái khoản tiền như vậy, nộp cho sân bay Nội Bài. Gia đình cố vay giật được ba trăm đô la thì họ cũng đồng ý.
Không biết là do Bộ Lao Động của Việt Nam đưa về hay là bệnh viện đưa về thì tôi chưa nắm rõ. Công ty môi giới thì không giúp đỡ được gì. Cháu đang nằm ở bệnh viện Saint Paul ở Hà Nội, bác sĩ nói là tai biến mạch máu não, họ còn đang xem xét để mổ cho cháu.”
Về gia cảnh của chị Hằng, ông Tính than thở:
Công ty môi giới thì không giúp đỡ được gì. Cháu đang nằm ở bệnh viện Saint Paul ở Hà Nội, bác sĩ nói là tai biến mạch máu não, họ còn đang xem xét để mổ cho cháu.
Ông Tính, bố chị Hằng
“Cháu có chồng và hai con, cháu lớn 13 cháu nhỏ 7 tuổi. Ở nhà thì làm ăn chăn nuôi nó vỡ lở, hiện nay cháu nợ rất nhiều tiền. Chúng tôi chả biết làm cách nào, thôi thì cố vay giật lấy một số tiền nho nhỏ cho cháu đi nứơc ngoài.
Công ty này cũng chỉ là công ty giúp xoá đói giảm nghèo, thế cho nên mất ít tiền thôi, thì chúng tôi cũng còn chịu được. Thế nhưng mà cuối cùng cũng số phận của cháu nó cũng chỉ đến thế thôi.”
Công ty mà thân phụ chị Hằng nhắc đến là công ty Sơn La chuyên lo về xuất khẩu lao động theo chương trình xoá đói giảm nghèo của chính phủ, có chi nhánh ở các tỉnh miền Bắc. Thanh Trúc nhiều lần gọi về cho ông Hưng, giám đốc công ty Sơn La, nhiều lần chuông reo mà không có người bắt máy.
Ngày mai, thứ Sáu, chị Trần Thị Hằng sẽ trải qua một ca phẫu thuật tại bệnh viện Saint Paul. Cầu mong mọi điều an lành đến với người phụ nữ kém may mắn này.
Bị xúc phạm, hành hạ
Trường hợp thứ hai, chị Hà Thị Hải, quê ở Phú Thọ, qua chi nhánh của công ty Sơn La Hoà Bình, đến Ả Rập Xê Út làm ô xin, gần ba tháng mà chủ chỉ mới trả cho một tháng lương:
“Họ cay nghiệt lắm, ăn không đủ ngủ không đủ mà làm suốt ngày. Khổ quá!
Cái hôm mà em mới đến thì em vừa mệt vừa say xe, em bảo chủ là em không ăn. Thế họ bảo không ăn thì vào làm việc. Em vào rửa bát rồi dọn dẹp các thứ luôn đến mười giờ đêm mệt quá thì em bảo cho em đi nghỉ sớm một tí. Thế thì họ ừ.
Qua ngày hôm sau thì em bị tụt huyết áp, nằm có một tí thôi thì nó ngủ dậy cứ thế là nó chửi. Với lại có một cái sang đây toàn ăn bốc, em không ăn được thế thì em lấy cái đĩa em xơ một ít cơm vào đấy rồi em lấy cái thìa em xúc em ăn thì con họ bắt chứơc em. Thế là cứ thế mà họ ghét em.
Mà em cứ liên tục bị tụt huyết áp thì em bảo người ta cho em làm từ từ, họ bảo là nếu thế thì không khiền máy làm nữa. Vừa lúc đấy thì ông chồng về, thế là chồng nó lôi em ra dúi đầu em vào trong chổ bếp bảo làm đi.
Có một lần em uống thuốc tự tử, em nghĩ chết cho nó xong chứ biết làm sao bây giờ. Về nhà thì nợ, ở đây thì nhục thế này không sống được.
Chị Hà Thị Hải
Em vẫn làm từ từ xong em ngồi xuống một tí thì họ chửi, bảo không khiến em làm và không cho em ăn hai ngày liền. Xong rồi họ tống em ra ngoài chỗ phơi quần áo, nóng thế mà tống em ra đấy, bảo là ngủ ở đấy cho chết dần. Em không cãi gì cả, ở đây một mình em chỉ khóc thôi. Thấy em khóc thì họ lại chửi.
Ông bà chủ của chị Hải có ba người con gái lớn, họ sai bảo và đối xử với chị không khác một người nô lệ:
“Có ba đứa con gái, đứa này sai đứa kia sai, một lúc không hầu đủ ba đứa là nó chửi. Liên tục là em cứ phải quì xuống em xin. Cơm thì cho ăn mỗi ngày một bát thôi. Em qua là 2 tháng 22 ngày rồi. Em không dám nhắn về Việt nam sợ nhà em sốt ruột. Có một lần em uống thuốc tự tử, em nghĩ chết cho nó xong chứ biết làm sao bây giờ. Về nhà thì nợ, ở đây thì nhục thế này không sống được.”
Với câu hỏi chị có cầu cứu môi giới bên Việt Nam không, chị Hải đáp:
“Em nhắn tin về Việt Nam cho cái anh mà em nộp tiền đi ấy, công ty bảo là không làm cũng phải làm. Em bảo nếu thế em ở đây thì em chết mất. Anh ấy bảo chết anh ấy chịu trách nhiệm.”
Trách nhiệm?
Thưa quí vị, trên đường dây viễn liên gọi về công ty môi giới Sơn La Hoà Bình, bắt máy là ông Lê Độ, người trung gian trực tiếp đưa ô xin qua Ả Rập Xê Út. Về chuyện chị Hà Thị Hải bị chủ đối xử tàn tệ, ông Độ giải thích:
“Chúng tôi vẫn có trách nhiệm về cái việc đấy, mà nhiều khi chị nắm bắt thông tin có một chiều. Bên công ty chúng tôi đang can thiệp bên đó để chuyển chủ khác. Tại vì cũng có một số chủ thì tốt nhưng cũng không may thì có chủ không tốt.
Trong hợp đồng thì phải có lý do cụ thể và chúng tôi thì đang tiến hành để chuyển chị ấy sang chủ khác, thì bây giờ cũng phải có thời gian trong vài ngày chứ không phải nói một cái là sẽ chuyển được ngay.”
Về thông tin hai chiều mà ông vừa nói là sao, ông Lê Độ bảo:
Chúng tôi đã phải cử người đến tận nơi đến tận nhà chủ để xem xét thì người ta bảo nó vừa mới sang đến nơi đã ai bắt làm gì đâu mà bảo kêu làm nhiều. Chúng tôi vẫn cứ làm thủ tục để chuyển sang chủ khác, nếu không có thì về nứơc chứ không nhất thiết là chỉ phải ở bên ấy làm.
Ô. Lê Độ
“Chúng tôi phải nghe thông tin hai chiều, chúng tôi phải thẩm tra. Thực ra mà nói thì cái chị Hải này chị rất giỏi kêu ca, chị nghĩ là cứ đi nứơc ngoài làm việc thì nó phải sướng. Đi giúp việc cho người ta thì cái kiểu là đi ở cho người ta. Cái ngày đầu tiên chị sang chị đã bảo là chủ đối xử với chị không tốt.
Chúng tôi đã phải cử người đến tận nơi đến tận nhà chủ để xem xét thì người ta bảo nó vừa mới sang đến nơi đã ai bắt làm gì đâu mà bảo kêu làm nhiều. Cái thông tin một chiều thức ra mà nói thì nó cũng không khách quan lắm. Chúng tôi vẫn cứ làm thủ tục để chuyển sang chủ khác, nếu không có thì về nứơc chứ không nhất thiết là chỉ phải ở bên ấy làm. Về nứơc thì mất tiền làm visa thôi.”
Chị Hà Thị Hải thổ lộ với Thanh Trúc là bây giờ chị chỉ mong được trở về nứơc chứ không còn chịu nỗi cảnh sống khắc nghiệt cô đơn tại nhà chủ bên Ả Rập Xê Út nữa.
Mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi tạm dừng ở đây. Xin hẹn tái ngộ quí vị tối thứ Năm tuần tới.
_________
Ký sự Mã Lai: nỗi khổ công nhân Việt Nam
Tường An, phóng viên RFA
2010-05-10
Tình trạng công nhân lao động xuất khẩu bị bạc đãi hầu như liên tục xảy ra trong nhiều năm qua, thế nhưng chính phủ Việt Nam vẫn chưa thật sự quan tâm và bênh vực người lao động, đặc biệt là phụ nữ.
Photo courtesy of doanhnhansg
Lao động Việt Nam làm việc tại nhà máy sản xuất găng tay cao su ở Malaysia.
Theo chương trình “xóa đói giảm nghèo” của nhà nước, qua các trung tâm môi giới, hàng trăm ngàn người Việt đã phải phiêu bạc nhiều nơi trên thế giới để tìm miếng cơm manh áo. Nhiều phụ nữ đã phải bỏ lại sau lưng chồng và con thơ với hy vọng giúp cho gia đình có một đời sống khá giả hơn. Nhưng trên thực tế, họ đã phải làm việc từ 10-14 tiếng một ngày với đồng lương chết đói, điều kiện ăn ở mất vệ sinh bị đàn áp, lừa đảo. Nhiều phụ nữ đã phải chịu nhiều tủi nhục, đọa đầy.
Lao động như nô lệ
Con bảo là nó bán con đi để làm nô lệ… Nó quát nó chửi không ra gì. Trời ơi sao nó lại hành hạ mình như thế. Sao những năm ấy lại khổ như thế?”
Chị Nguyễn Thị Chanh
Theo báo cáo Cục quản lý Lao động nước ngoài của Việt Nam, năm 2008 có trên 500 ngàn người Việt đang lao động tại hơn 30 nước trên thế giới. Từ năm 2005, Đài Loan, Nhật Bản, Nam Hàn và Mã Lai bắt đầu nhận người Việt “xuất cảng lao động”.
Một trong những nước chứa nhiều lao động Việt nhất là Mã Lai. Khoảng hơn 150.000 công nhân Việ Nam đã đến các thành phố Kuala Lumpur, Melacca, Johor Barhu, Penang…. để làm trong các nhà máy. Qua các trung tâm môi giới hay các chủ hãng, họ đă phải trả một số tiền khoảng từ 19 đến 20 triệu đồng Việt Nam để được sang lao động tại Mã Lai. Tại đây, họ được phân phối vào các nhà máy. Vào đến nhà máy là họ bị chủ hãng tịch thu hộ chiếu và bắt phải ký những hợp đồng mà chính bản thân họ cũng không hiểu được nội dung.
Số phận của những lao động xuất cảng này bây giờ ra sao? Chúng tôi có cơ hội tiếp xúc với 1 số chị em phụ nữ làm việc tại Melacca, trong đó có chị Nguyễn Thị Chanh, quê ở Bắc Giang, làm ruộng, có chồng và 2 con, chị đi lao động từ năm 2009. Nhưng khi sang đến Mã Lai chị đã bị biến thành 1 nô lệ qua tay của những kẻ buôn người.
Chị Nguyễn Thị Chanh, một lao động Việt Nam tại Malaysia, ảnh chụp ngày 7 tháng 4 năm 2010 tại Melacca, Malaysia. Photo Tường An/RFA.
Chúng ta hãy nghe câu chuyện thương tâm của chị Chanh: “Họ đưa em sang 1 công ty điện tử làm, 8 tháng thì công ty điện tử phá sản, em đi làm thì nó lại bảo về, em khóc mếu bảo “thế bây giờ bà không cho tôi đi làm thì tôi không có tiền thì bà cho tôi về Việt Nam.”
Thay vì trả chị về Việt Nam, chị bị đem đi bán cho 1 nơi khác, thế là từ 1 công nhân lao động chị Chanh trở thành 1 người ở trong gia đình. Chị ngậm ngùi kể lại: “Họ không cho làm ở đây, bắt đi dọn dẹp trong gia đình, bây giờ em đã sang đây thì em không ngại việc gì hết”.
Từ một công nhân xuất cảng, chị Chanh đã bị bán qua ít nhất là 5 tay buôn người như một nô lệ: “Con nhìn thấy rõ ràng nó đưa tiền cho nhau hẳn hoi. Nó trao tiền cho nhau, bắt đầu nó chuyển đồ của con lên xe. Con nhìn thấy hẳn hoi. Con bảo là nó bán con đi để làm nô lệ.”
Tại đây chị phải chăm sóc cho 1 người già nằm liệt giường, làm việc không ngưng nghỉ. Chị phải ăn thức ăn dư của bà ta. Không được than, không được cả khóc: “Nó đưa cho 1 cái đệm nằm dưới đất. Khi bả ỉa đái thì phải nâng bả. Bà ấy to béo quá không nâng được. Ở thế này thì còn chết trước bà này”.
Người phụ nữ Việt Nam nhỏ bé trên đất khách bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, mất cả nhân phẩm: “Nó quát nó chửi không ra gì. Trời ơi sao nó lại hành hạ mình như thế. Sao những năm ấy lại khổ như thế…”
Chị nói trong nghẹn ngào: “Con bảo là nó bán con đi để làm nô lệ… Nó quát nó chửi không ra gì. Trời ơi sao nó lại hành hạ mình như thế. Sao những năm ấy lại khổ như thế?”
Chúng tôi cũng nói chuyện với chị Tân. Chị Tân đã làm việc được 3 năm ở Mã Lai, chị phải làm việc từ 12-14 tiếng một ngày. Về đến nhà là mệt, có khi không kịp ăn uống mà phải đi ngủ ngay để sáng hôm sau đi làm tiếp với số lương là 2 RM/giờ (tức khoảng 60 xu Mỹ).
Đóng phạt hết lương
Nó ép từ đâu tới cuối, nó mắng nó không cho làm đến 8 giờ 30 mà phải làm đến 10 giờ 30. Mình không làm nổi mình về, tới đường cùng nó trừ lương của mình.
Chị Tân
Ngoài ra họ còn phải đóng các khoảng tiền khác gọi là levi, tức là môt loại thuế cho chủ hãng. Có nơi, chủ hãng còn bắt công nhân phải đóng tiền điện, tiền nước, tiền bảo trì máy móc của hãng vì họ cho rằng do công nhân xử dụng nên máy móc mới bị hư hao. Khi bị một lỗi lầm thì chủ hãng phạt rất nặng.
Do không biết tiếng, công ty môi giới thì đã bỏ rơi họ ngay khi họ vừa đặt chân đến Mã Lai nên họ không biết kêu cứu với ai, những người phụ nữ này đều phải cam chịu nhiều bất công.
Chị Tân cũng đã từng là nạn nhân và cũng từng giúp đỡ cho các chị em khác đồng cảnh ngộ. Chị kể: “Từ ngày qua đến giờ là nó ép từ đâu tới cuối, nó mắng nó không cho làm đến 8giờ 30 mà phải làm đến 10 giờ 30. Mình không làm nổi mình về, tới đường cùng nó trừ lương của mình. Nó trừ tháng lương mà gần về mình làm đó. Mọi khi người hết hợp đồng nó phải mướn xe cho về chứ mà nó không cho người của công ty đưa về”.
Tại các nhà máy, điều kiện làm việc tồi tệ, nơi ăn chốn ở mất vệ sinh. Công nhân bị đối xử tàn tệ: một tấm giấy nhặt từ thùng rác để lót ngồi ăn, 1 tấm thẻ ra vào bị mất hay ngay cả những lỗi lầm nhỏ nhặt nhất, họ cũng bị chủ phạt rất nặng bằng cách trừ mất mấy ngày công, có khi trừ cả 1 tháng lương chỉ vì 1 điếu thuốc hút trong giờ giải lao.
Chị Tân: “…Ăn tại chỗ, không có bàn ghế ăn đâu, 5 người ăn chung với nhau Mọi khi nghững tấm bìa đó nó quăng đi, nó không sử dụng nữa đâu. Mình lấy trải ăn thì cô tổ trưởng hỏi: Tấm bìa này ai lấy trải ăn cơm. Nếu không ai nhận thì nó phạt hết nguyên nhóm đó luôn hay là xin lỗi nó. Tức là nguyên cả nhóm bị….. 5 người ! Mỗi người nó phạt 4 ngày công. 30 ngày nó trừ 4 ngày lương thì cô coi bao nhiêu tiền rồi? Phạt rất là nặng! Chỉ 1 tấm bìa rất là nhỏ nhoi thôi ! Không có cách !”.
Công nhân Việt Nam đang làm việc tại một xưởng chế tác vàng ở Malaysia, ảnh chụp năm 2009. Photo courtesy of camsa-coalition.org
Mặc dù bị đối xử tệ hại, họ bị buộc phải ký vào những tờ giấy khen ngợi nhà máy để gạt khác hàng. Chị Tân nhớ lại: “Người không biết tiếng Anh thì nó bảo ký thì phải ký. Người ở nước ngoài đến thăm thì họ nói rằng công ty này rất là tốt. Thật sự ra ở bên trong làm sao biết được. Nó đàn áp từ người Burma, người Bang La đến người Việt Nam mình. Trấn lột công sức người công nhân.”
Chị Tân cũng đã từng giúp đỡ cho những phụ nữ bị môi giới bán cho nhiều địa chỉ khác nhau, ngày thì làm việc nhà, đêm thì trở thành nô lệ tình dục cho cả gia đình: “Cô này bị bán rất nhiều chỗ. Kêu những người con trai Tàu thôi vợ, chết vợ hoặc không có tiền cưới vợ. Một ngày cô đó làm việc nhà, giặt giũ nấu nướng, lau nhà dọn dẹp. Tối về phục vụ mấy cha con đó cho nên cô này không chịu nổi, chống đối nó thì nó đánh cô này đến đứt cái lưỡi ra luôn!”
Những người phụ nữ đáng thương này phải chọn lựa: hoặc trở về Việt Nam, hoặc phải chấp nhận cuộc sống tủi nhục để có tiền trả nợ: “Cô này có hai mươi mấy tuổi, bị bán cho 1 người 60 tuổi, cho nên cô không chấp nhận, cô này chọn về Việt Nam. Còn những người kia, họ bị bán làm vợ bé cho những người Tàu. Cũng có người chấp nhận để lấy tiền trả nợ cho gia đình.”
Chị Chanh, chị Tân và hàng ngàn người phụ nữ Việt Nam khác vì miếng cơm manh áo mà phải tha phương cầu thực và rồi bất đắc dĩ phải trở thành những nàng Kiều của thế kỷ 21. Còn rất nhiều những trường hợp thương tâm khác, chúng tôi sẽ tường thuật cùng quý vị trong kỳ tới.
_____________
Còn hàng triệu triệu những sự việc còn thương tâm hơn nữa mà tập đòan chó má csVN đã và đang dồn hết sự thâm hiểm, tàn độc của chúng để đưa dân tộc VN xuống hàng chó ngựa, xuống tận cùng ô nhục , hủy diệt .
Hãy mở mắt ra hỡi những kẻ mãi đến ngày hôm nay vẫn còn mê ngủ, vẫn còn tiếp tục lải nhải rằng tập đòan chó má csVN vẫn có thằng tốt.
Nếu còn liêm sĩ để làm người thì không thể không hiểu rằng những người bán trôn nuôi miệng vì nghèo, đem thân làm tôi tớ người ta để kiếm miếng ăn, có lẽ vẫn còn tốt hơn những kẻ no cơm ấm cật vẫn tiếp tục bán miệng nuôi trôn và tự nguyện làm chó ghẻ, làm tôi tớ, làm tay sai bưng bô cho tập đoàn chó má csVN buôn dân, bán nước .
(còn tiếp .. )
Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc .
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị .
conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
27062010
__________________
CSVN Cướp Nước, Diệt Chủng, Phản Quốc, Bán Nước
Diệt Cộng Cứu Nước
Subscribe to:
Posts (Atom)
