Sunday, January 18, 2009

Lắng nghe .. tiếng pháo nghìn xưa vọng


Nhớ Tết Năm Xưa con bé nhỏ
Có Mai vàng pháo đỏ ngoài hiên

Mẹ Cha Anh Chị cùng "chúc Thọ"
Áo mới thơm mùi hương tóc tiên ..

Đã mấy mươi mùa Xuân trắng qua
Quê Cha Đất Mẹ ngóng trông về
Lắng nghe .. tiếng pháo nghìn xưa vọng

Giọt Nước âm thầm đọng mắt môi

con bé gọi thầm ... Giọt Nước rơi ..
con bé gọi thầm ... Tiếng Nước rơi ..


(Ta Hong Giọt Nắng Cho Vừa Nhớ Thương ..)



conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
19012009
_________________

"Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước Một Cành Mai"

Thursday, January 15, 2009

Xuân Về Tết Đến Đau Hồn Nước


Đất Trời đang nhẹ bước sang Xuân
Đưa tiễn hương Đông .. những ước nguyền
Hạ cố triền miên soi bóng Nước
Thu tàn nhật nguyệt khuyết "nhân luân" ?


Cuối Đông bão động đong đầy tuyết
Nhục bút đề tranh lạnh gió Xuân
Cờ đỏ hình hồ Ô Nhật Nguyệt
Cờ Vàng "gai kẽm" chém Cha Ông (*)

Gian manh lấp liếm loài trơ tráo
Lý luận nhập nhằng lộ dã tâm
Đâm Cha Giết Chú loài cầm thú

Tay sai giặc cộng lũ côn đồ

VAA LA Việt Mỹ "tường" gian đảng (**)
Triễn lãm nhục hình Ố "bảng khoa"
Quốc-cộng Làn Ranh đà định rõ

Hô hào "Hợp Giải" đó ma cô

Xuân Về Tết đến đau Hồn Nước
Sáu Tám Mậu Thân với Uất Hờn
Giặc Bắc kéo vào Nam chém giết
Hàng ngàn Dân Huế chết đau thương


Bám gấu vong nô phường nghịch tử
Quên Nguồn quên Cội bỉ "danh nhân"

Tự Do Nhân Bản không còn chữ
Cho lũ cộng hồ diệt Tổ Tông

"Nghệ thuật" tôn vinh loài giặc đỏ
Ngàn năm Sử Việt đó Ô danh !.


(*) Một trong những cái gọi là "tranh" được VAALA "triễn lãm" tại Nam California, là Hình Cờ Vàng với Ba Sọc Đỏ bị lăng nhục, bằng cách thay bằng ba hàng kẽm gai, bởi một trong những tên đã dùng Nhục bút để rạch sâu vào NhữngVết Thương vẫn còn tươi Máu của Những Người VN Tỵ Nạn cộng sản tại Hải ngoại ..

(**) VAALA viết tắt của nhóm chữ: Vietnamese American Arts & Letters Association.


(Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm ..)


conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
16012009
__________________
"Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước Một Cành Mai"

Tuesday, January 13, 2009

Phản bội, tội đồ rõ mặt "anh" ?!


Phản bội, tội đồ rõ mặt "anh" ?!


Lũ vong nô đội bô loài thú
"nghệ nhân" phân dụ thủ dâm
Cờ máu đỏ đảo tâm lậm ngữ
Hình hồ tô lộ chữ gian thâm

Nỗi Đau Nhục đã tràn Nam Sử
Huyết lệ lê trên chữ Việt Nam
Cờ máu đỏ của loài nghịch tử
Kéo vào Nam chém giết anh em

Trang sử đỏ do loài quỷ dữ

Còn rành tanh vết máu Dân Nam
Cớ sao lũ mặt người lòng thú
Còn đắp thêm những nét đậm màu ?


Cờ máu hình hồ phô chủ nghĩa
Giết Dân Bán Nước lũ cuồng nô
Cướp nhà cướp đất buôn xương máu
Cộng sản Việt Nam - Lũ Tội Đồ

"anh" khoác áo gian- "dân tỵ nạn"
"anh" giương cờ máu, cáo tinh hồ

"anh" tô anh vẽ loài gian tặc
"anh" bán linh hồn "rặt" bắc nô

Tiếng Việt "VAA LA" là "Nghệ Thuật""Nghệ nhân" "Việt Mỹ" đã "lừng danh"
Hôm nay lộ gốc loài vong bản
Phản bội, tội đồ rõ mặt "anh" ?!

Thủ phủ, Thủ Đô Người Tỵ Nạn
"Ca li" chống giặc đã lừng danh
Hình hồ cờ máu giương càn quạng

Nhất định cả làng phải đánh tan .


(Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm ..)

conbenho

Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
13012009

(Cảm nghĩ khi đọc, nghe, những tin tức, thấy hình ảnh từ cái gọi là "Cuộc triễn lãm" của VAALA, tại Nam California, mà lũ vô tâm đã và đang "chưng bày" cờ máu và hình tên tội đồ Dân Tộc, cáo hồ chí minh một cách trơ trẽn, nham nhỡ, thô bỉ, vô sĩ .. có mục đích.

Những kẻ vô loại đã cố tình rạch thêm vết thương còn đỏ máu không bao giờ lành .. của những người Tỵ Nạn cộng sản tại hải ngoại, những người đã ghê tởm lũ dã thú bạo tàn csVN, phải đánh đổi cả mạng sống để tìm Tự Do, sau ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư, Năm 1975, khi Quốc Gia VNCH rơi vào tay quỷ đỏ csVN...

Đã gần 34 năm trôi qua, vết thương kia vẫn còn đỏ máu, nhất là những lúc Đất Trời sắp chuyển sang Xuân, nhớ về Quê Hương thân yêu ngàn trùng khổ nạn, nước mắt lưng tròng .. Hình ảnh đớn đau xưa với thảm sát Tết Mậu Thân 1968 vẫn còn rõ nét, vẫn còn vang vọng tiếng Oán Than U Uất ngất Trời xanh của Dân lành vô tội, đã bị bè lũ giặc đỏ cộng sản Bắc Việt tàn sát, bắn giết, chôn sống .. trong muôn ngàn hình ảnh đau thương khác ..


Nước mắt vẫn còn rơi, vẫn còn rơi trong ngậm ngùi uất hận .. vẫn còn rơi trên từng nét chữ thô sơ ...)

Xin mời đọc Bản tin bên dưới (*).
____________________
"Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước Một Cành Mai"



_______________
(*) Bản tin liên hệ (từ take2tango)
Công Khai Thách Thức Cộng Đồng

Một bản tin được phổ biến về cuộc triển lãm tranh được ghi nhận nguyên văn như sau:

F.O.B. II: Nghệ Thuật Lên Tiếng – Giao Điểm Giữa Nghệ Thuật + Chính Trị + Cộng Đồng. Cuộc triển lãm quy tụ hơn 50 nghệ sĩ tạo hình và trình diễn cổ động cho một lịch sử phong phú và một sự đa nguyên trong cộng đồng Việt Nam từ ngày 9 đến ngày 18 tháng Giêng, 2009 @ VAALA Center, 1600 N. Broadway, Santa Ana, CA 92706

Cuộc triển lãm F.O.B. II: Nghệ Thuật Lên Tiếng hân hạnh giới thiệu sự tham dự của hơn 50 nghệ sĩ tạo hình và trình diễn thuộc nhiều bộ môn như hội họa, điêu khắc, nhiếp ảnh, điện ảnh, installations, nghệ thuật trình diễn, video art, nghệ thuật graffiti, văn chương, âm nhạc, turntablism, kịch nghệ, v.v. Cuộc triển lãm nhằm tạo những cuộc đối thoại tìm hiểu về tương quan giữa nghệ thuật, chính trị và cộng đồng, về những điều bị xem là cấm kỵ hoặc là kiềm chế trong cộng đồng.

Các nghệ sĩ của cuộc triển lãm F.O.B. II: Nghệ Thuật Lên Tiếng gồm có: Alex Chinh Nguyễn, Ann Phong, Bình Danh, Brian Đoàn, Charlie Nguyễn, Châu Thủy Huỳnh (Huỳnh Thủy Châu), Dinh Q. Lê, Đào Hải Triều, Debbie Nguyễn, Demon Slayer Family (Dan Duy Nguyễn + Mailan Thị Phạm), Đỗ Lê Anhdao, Hàm Trần, Nguyễn Cao Hiệp (Hiệp Nguyễn), Hồng-Ân Trương, Jenni Trang Lê, Nhạc kịch Kiếp Nào Có Yêu Nhau của Duy Tâm, Vũ Hoàng Lân , Lan Trần, Lê T. Quế Hương, Llouquet Sandrine, Long Nguyễn, Long T. Bùi, Nam Quan Nguyễn, Ngọc Võ Arps, Nguyễn Huy Lộc, Nguyên Khai, Nguyễn Quốc Thành, Nguyễn Trọng Khôi, Nguyễn Việt Hùng, Nhân Đức Nguyễn, Roland Nguyễn, Saigon 1, Steven Toly, Taylur Thu Hiền Ngô, Trần Tiến Dũng, Trương Chinh Ngọc, Tuấn Kiên Nguyễn, Ưu Đàm Nguyễn, Vi Lý, Việt Lê, Vương Văn Thảo, YLW (Young Leading Women), …

Sáu năm trước đây, cuộc triển lãm đa nghệ thuật F.O.B.: MultiArt Show đã dấy lên một phong trào, đưa nhiều khuôn mặt nghệ sĩ thuộc thế hệ 1.5 và thế hệ 2 đến với cộng đồng. Cuộc triển lãm F.O.B. đầu tiên xoáy vào đề tài bản sắc của người nghệ sĩ, gạt bỏ những “nhãn hiệu” người khác gắn cho mình, và tự khẳng định chính mình.

Cuộc triển lãm F.O.B.II: Nghệ Thuật Lên Tiếng sắp tới đây sẽ quy tụ nhiều nghệ sĩ thuộc nhiều lãnh vực khác nhau, không phân biệt tuổi đời hoặc tuổi nghề, đến với cuộc triển lãm F.O.B. II: Nghệ Thuật Lên Tiếng. Qua cuộc triển lãm F.O.B. II: Nghệ Thuật Lên Tiếng, chúng tôi muốn tìm hiểu các vấn đề bản sắc của cộng đồng, và những gì người nghệ sĩ có thể diễn đạt qua nghệ thuật trong phạm trù quốc gia và quốc tế.

“Qua những biến cố gần đây trong cộng đồng cũng như trong nước, đưa đến việc gạt bỏ những tiếng nói khác biệt, chúng tôi muốn cổ động cho sự đa nguyên trong cộng đồng nghệ thuật tại Việt Nam cũng như hải ngoại,” hai giám tuyển (co-curators) của cuộc triển lãm, Lan Dương và Trâm Lê, cho biết. “Chúng tôi tin rằng Nghệ Thuật cần phải lên tiếng trước những biến động chính trị. Chúng tôi xin đặt các câu hỏi: chúng ta định nghĩa cộng đồng như thế nào trong hiện tại, và sẽ như thế nào trong tương lai? Một nghệ sĩ diễn đạt như thế nào khi không bị bó buộc bởi bất cứ điều gì?”

Ban tổ chức mong mỏi cuộc triển lãm sẽ là một diễn đàn cho các thành viên trong cộng đồng, bao gồm cả nghệ sĩ, chia sẻ câu chuyện của họ qua hình thức nghệ thuật tạo hình hoặc trình diễn, cũng như tham dự vào các cuộc hội thảo.

F.O.B. II: Nghệ Thuật Lên Tiếng là cuộc triển lãm đa nghệ thuật lớn nhất từ trước đến nay của VAALA, bao gồm nhiều lãnh vực nghệ thuật tạo hình và trình diễn. Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) là một tổ chức văn hóa bất vụ lợi đã từng tổ chức nhiều cuộc triển lãm, ra mắt sách, trình tấu âm nhạc, kịch, thuyết trình về đề tài văn hóa, và Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (ViFF).

Contact: TRAM LE, Co-Curator(626) 627-6826
LAN DUONG, Co-Curator(323) 377-1967

Thursday, January 08, 2009

Hai mang rõ mặt loài phản phúc


Anh đem xương máu hòa thơ nhạc
Ca ngợi lũ người lạc Tổ Tông
Anh buộc đuốc mồng trong tiếng hát
"Xác người" thịt nát giạt
"trôi sông" (*)

Anh nhớ "xác người" làm kẻ giặc
Anh quên Xác Lính đã hy sinh
Anh ca lời cúc cung nội tặc
Anh bán Anh Em "rặt" nghĩa tình !..

Anh quên xương máu Ai đang đổ
Cho Nước cho Nhà của Việt Nam
Anh khướt giữa phố phường rượu đỏ
Quên Người Lính Trận ngã ngoài biên (****)

"Một cõi đi về" bội kiếp (**)
"Nối vòng tay lớn" bợn nô tằm (***)
Hai mang rõ mặt loài phản phúc
Khuyển mã tỏ tường lũ nhục tâm

Trăm năm Bia Đá mòn nét mực
Ngàn năm Bia Miệng trực trơ ngôn ..


(*), (**), (***) nhạc của nhạc nô tcs

(****) Người Lính Việt Nam Cộng Hòa ngày đêm đối diện với kẻ thù, đem xác thân bảo vệ cho An Vui của Đồng Bào Miền Nam Việt Nam, chống lại bè lũ giặc cộng sản bắc Việt tràn vào xâm lược, đánh giết, tàn sát anh em của chúng là Dân Miền Nam ..


(Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm ..)


conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
09012009


(Ghi vội cảm nghĩ khi tình cờ đọc, thấy, nghe .. lại câu chuyện "Chuyện vui bới kít ra ngửi", vẫn còn râm rang đây đó, về tên nhạc nô đã từng làm tay sai cho giặc cộng, phản bội lại đồng bào, phản bội lại những thâm tình .. đã từng cưu mang hắn, đã từng đưa hắn lên "đài danh vọng" ..)
___________________
Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước Một Cành Mai

Thursday, January 01, 2009

Ngày Đầu Năm Nhìn Trời Nó Hỏi


Nhìn Trời nó hỏi vầng mây trắng
Có xuôi về Biển vắng năm xưa
Xin hãy mang giùm mưa chút nắng
Nhớ gởi về .. ngọt đắng .. cùng Thương ..

Nhìn Trời nó hỏi vầng mây trắng
Có trôi về Núi lặng Phương Nam
Xin hãy mang giùm Cơn Gió Mạnh
Thổi tan bầy lãnh thú Việt gian .. (*)


(*) Tập đoàn Việt gian đảng phỉ Cướp Của Giết Dân Phản Quốc Bán Nước csVN.

(Vong nô bán đứng Giang San
Hiền nhân quân tử mênh mang lạc thiền ?!..)


(Ta Hong Giọt Nắng Cho Vừa Nhớ Thương ..

Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm ..) (**)




conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
Ngày đầu năm 2009

(**) hai tiểu đề thô thiển, mộc mạc, chất chứa tâm tư chân thành cùng bao niềm thương nỗi nhớ của con bé nhỏ nghìn xưa ..
_________________
"Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước Một Cành Mai"

Hịch Tướng Sĩ của Đức Thánh Trần


Ta thường nghe: Kỷ Tín đem mình chết thay, cứu thoát cho Cao Ðế; Do V ụ chìa lưng chịu giáo, che chở cho Chiêu Vương; Dự Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ; Thân Khoái chặt tay để cứu nạn cho nước. Kính Ðức một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thái Sung; Cảo Khanh một bầy tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc. Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có? Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được?

Các ngươi vốn dòng võ tướng, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi việc đời trước hẵng tạm không bàn. Nay ta lấy chuyện Tống, Nguyên mà nói: Vương Công Kiên là người thế nào? Nguyễn Văn Lập, tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà đem thành Ðiếu Ngư nhỏ tày cái đấu đương đầu với quân Mông Kha đường đường trăm vạn, khiến cho sinh linh nhà Tống đến nay còn đội ơn sâu! Cốt Ðãi Ngột Lang là người thế nào? Xích Tu Tư tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà xông vào chốn lam chướng xa xôi muôn dặm đánh quỵ quân Nam Chiếu trong khoảng vài tuần, khiến cho quân trưởng người Thát đến nay còn lưu tiếng tốt!Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ tiếc rằng chưa được xả thịt, lột da, nuốt gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác ta gói trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.
Các ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta thăng tước; lộc ít thì ta cấp lương. Ði thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười. So với Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá, nào có kém gì?



Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ.

Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nỗi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?


Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc "đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ" làm nguy; nên lấy điều "kiềng canh nóng mà thổi rau nguội" làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhai. Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Binh Thư Yếu Lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù.

Vì sao vậy? Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc. Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc, để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa? Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.

(Bản dịch của Huệ Chi)

TRAN HUNG DAO'S PROCLAMATION TO HIS OFFICERS


Translated and adapted by George F. Schultz
Foreword: The three most revered generals in Vietnamese history are Ly Thuong Kiet (XI century), Tran Hung Dao (XIII century), Quang Trung Nguyen Hue (XVIII century).


Ly Thuong Kiet came from a modest background to become one of the pillars of the Viet kingdom. He was the only Vietnamese general to have taken the fight to China. Like Tran Hung Dao, he wrote a proclamation to his soldiers during the 1076 Chinese invasion of the Viet kingdom. However unlike Tran Hung Dao, his proclamation was not made officially but only by word of mouth. It consisted of 4 verses:

Nam quo^'c so+n ha` Nam dde^' cu+

Tie^.t nhie^n ddi.nh pha^.n ta.i thie^n thu+
Nhu+ ha` nghi.ch lo^~ lai xa^m pha.m
Nhu+~ dda(?ng ha`nh khan thu? ba.i hu+

The southern kingdom should be governed by the Southern king. This has been decided in heaven. How dare you invade. You will only meet failure.
Tran Hung Dao is a prince of the Tran dynasty well versed in literature and military tactics. Thus, his lengthy proclamation.

Nguyen Hue is the brilliant member of the Tay Son brother trio who rebelled against the Nguyen Lord in the Southern part of the Viet Kingdom. Nguyen Hue who proclaimed himself, Emperor Quang Trung in 1788, on the eve of his big military campaign against the Chinese invaders apparently did not leave any similar proclamation.

The name of Prince Tran Hung Dao is one of the greatest in Vietnamese military history. It was he who twice inflicted crushing defeats on the Mongols (in 1284-85 and 1287) when they attempted to invade and subjugate Dai Viet. (TT: there was an earlier invasion in 1257, but THD played only a minor role.)
In the tenth month of the Year of the Goat (1283) Tran Hung Dao was appointed commander-in-chief of the Dai Viet armed forces. When, in the last month of 1284, the Mongol army crossed the border at Lang Son, he issued his famous "Proclamation to the Officers" (Hich Tuong-Si). The prince was as masterful with the brush as with the sword, and his composition has remained a gem of Vietnamese literature.
The names cited in the opening paragraphs are taken from ancient Chinese history.

I have often read the story of Ky Tin who replaced the Emperor Cao to save him from death, of Do Vu who took a blow in his back to spare King Chieu, of Du Nhuong who swallowed burning charcoal to avenge his leader, of Than Khoai who cut off an arm to save his country, of young Kinh Duc who rescued the Emperor Thai Tong besieged by The Sung, and of Cao Khanh, a subject living far from the Court, who insulted the rebel Loc Son to his face. Every century has produced heroes who have sacrificed their lives for their country. If they had remained at home to die by the fire, would their names have been inscribed on bamboo and silk to live eternally in Heaven and on the Earth?

But as descendants of warrior families, you are not well-versed in letters; on hearing about these deeds of the past, you may have some doubts. Let us speak of them no more. I shall tell you instead of several more recent events that have taken place during the years of the Tong and Nguyen dynasties.

Who was Vuong Cong Kien? And who was his lieutenant Nguyen Van Lap? They were the ones who defended the great citadel of Dieu Ngu against Mong Kha's immense army; Therefore, the Tong people will be eternally grateful to them.
Who was Cot-Ngai Ngot-Lang? And who was his lieutenant Xich Tu Tu? They were the ones who drove deep into an unhealthful country in order to put down the Nam-Chieu bandits and they did it within the space of a few weeks; therefore, their names have remained rooted in the minds of the Mongol military chieftains.


You and I were born in a period of troubles and have grown up at a time when the Fatherland is in danger. We have seen the enemy ambassadors haughtily traveling over our roads and wagging their owlish tongues to insult the Court.
Despicable as dogs and goats, they boldly humiliate our high officials. Supported by the Mongol emperor, they incessantly demand the payment of pearls, silks, gold and silver. Our wealth is limited but their cupidity is infinite. To yield to their exactions would be to feed their insatiable appetites and would set a dangerous precedent for the future.

In the face of these dangers to the Fatherland, I fail to eat during the day and to sleep at night. Tears roll down my cheeks and my heart bleeds as if it were being cut to shreds. I tremble with anger because I cannot eat our enemy's flesh, lie down in his skin, chew up his liver, and drink his blood. I would gladly surrender my life a thousand times on the field of battle if I could do these things.

You have served in the army under my orders for a long time. When you needed clothing, I clothed you; when you lacked rice, I fed you; when your rank was too low, I promoted you; when your pay was insufficient, I increased it. If you had to travel by water, I supplied you with vessels; if you had to travel by land, I supplied you with horses. In time of war, we shared the same dangers; at the banquet table our laughter resounded in unison. Indeed, even Cong-Kien and Ngot-Lang did not show more solicitude for their officers than I have displayed for you.


And now, you remain calm when your emperor is humiliated; you remain indifferent when your country is threatened! You, officers, are forced to serve the barbarians and you feel no shame! You hear the music played for their ambassadors and you do not leap up in anger. No, you amuse yourselves at the cockfights, in gambling, in the possession of your gardens and rice fields, and in the tranquility of family life. The exploitation of your personal affairs makes you forget your duties to the State; the distractions of the fields and of the hunt make you neglect military exercises; you are seduced by liquor and music. If the enemy comes, will your cocks' spurs be able to pierce his armor? Will the ruses you use in your games of chance be of use in repulsing him? Will the love of your wives and children be of any use in the Army? Your money would neither suffice to buy the enemy's death, your alcohol to besot him, nor your music to deafen him.


All of us, you and I together, would then be taken prisoner. What grief! And not only would I lose my fief, but your property too would fall into enemy hands. It would not be my family alone that would be driven out, but your wives and children would also be reduced to slavery. It would not be only the graves of my ancestors that would be trampled under the invader's heel, but those of your ancestors would also be violated. I would be humiliated in this life and in a hundred others to come, and my name would be ignominiously tarnished. Your family's honor would also be sullied forever with the shame of your defeat. Tell me: Could you then indulge yourselves in pleasures?

I say to you in all frankness: Take care as if you were piling wood by the fire or about to imbibe a hot liquid. Exercise your soldiers in the skills of archery until they are the equals of Bang Mong and Hau Nghe, those famous archers of olden times. Then we will display Tat-Liet's head at the gates of the Imperial Palace and send the King of Yunnan to the gallows.


After that, not only my fief will be safe forever, but your privileges too will be assured for the future. Not only my family will enjoy the comforts of life, but you too will be able to spend your old age with your wives and children. Not only the memory of my ancestors will be venerated from generation to generation, but yours too will be worshipped in the spring and autumn of every year. Not only will I have accomplished my aspirations in this life, but your fame too will endure for a hundred centuries to come. Not only will my name be immortalized, but yours too will find a place in our nation's history. At that moment, would you not be perfectly happy even if you did not expect to be?
I have studied every military treatise in order to write my manual entitled "Principles of Military Strategy". If you will make an effort to study it conscientiously, to instruct yourselves in its teachings, and to follow my directions, you will become my true companions-in-arms. On the other hand, if you fail to study it and ignore my advice, you will become my enemies. Why? Because the Mongols are our mortal enemies; we cannot live under the same sky with them.


If you refuse to fight the Mongols in order to wash away the national shame, if you do not train your soldiers to drive out these barbarians, it would be to surrender to them. If that is what you want, your names will be dishonored forever. And when the enemy has finally been defeated, how will you be able to hold your head high between Heaven and Earth?

The purpose of this proclamation is to let you know my deepest thoughts.



(Sưu tầm từ Google và đăng nguyên văn
conbenho Nguyễn Hoài Trang)

Saturday, December 13, 2008

"Nhân Quyền" hai chữ đầu trên "Lưới"


"Nhân Quyền" hai chữ đầu trên "Lưới"
Thế giới ngày nay "tưới" bởi "đô"
"Chính khách"
thịt xôi trôi chót lưỡi
"Đánh trâu" đâu tránh bưới "phân" mồi !

"Nhân Quyền" hai tiếng ôi cao cả
Ra rả người người rống cổ ca
Lũ cộng vô lương "Quyền" láo cá
"Nhân" buôn Xương-Máu-Xác Dân-Nhà !

Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền hạ
Mặc cả dã cường "Liên Quốc" loa
Mặt nạ bình phong đồng bán dạ
Thế quyền đổi chác khác chi Ma ?

Bán Xương Buôn Máu người nô lệ
Ác Thú mặt người được ngợi ca
Đánh đĩ lương tâm tầm tước bã
Lòn trôn khấn gấu kể "danh gia"


Truyền thông quốc tế siêu "rì pọt" (*)
Tốt xấu nhặng xì lót kịch biên
Quyền lực tự tung tư bản "talk"
Buôn ngôn bán ngữ "tột" "nhân quyền" !

Đúng sai hai chữ không còn nghĩa
Phải trái phai lề tế lệ "đô"
Sự thật vật vờ trơ mặt "đĩ"
Truyền thông lộng hí phỉ thâm ô

Tham lam ích kỷ tri quyền lực
Danh lợi mù lòa khóa thể tâm
Thế giới bạc tiền kiêng đạo tặc
Buôn quan bán tước "rặt" "nhân quyền" !

Có không đầu lưỡi "quan tòa" phán
Bịt miệng "Nhân Quyền " hiện dã nhân (**)
Tôn Giáo đáo tà ca ác đảng
Chủ chăn "thuần hóa" phản lương tâm

Trăng đen tô vẽ tuồng trân tráo
Láo cá lưu manh đạo bá vương
Mõm rộng mồm to phường bát nháo
Bạo tàn khủng bố đảo thiên lương

Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền hạ
Sinh sát loài người tay lũ Ma
Bạo lực cuồng điên nguyên thú dã
Lưới Trời lồng lộng dễ đâu qua ?!


(Trăm năm trong cõi người ta
Nhục nô một kiếp ra ma Có Còn
"Trăm năm Bia Đá thì mòn
Ngàn năm Bia Miệng vẫn còn trơ trơ"..)

(*) viết từ chữ "report" trong tiếng Anh
(**)
Phiên Tòa Bịt Miệng nổi tiếng trân tráo, thô bỉ nhất thế giới của tập đoàn Việt gian đảng phỉ Cướp Của Giết Dân Phản Quốc Bán Nước csVN, xử Linh Mục Nguyễn Văn Lý tại Huế,VN ngày 30 tháng 3 năm 2007 đã cho thấy thế nào là Quyền Làm Người của người dân của cái nước gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN mà thực chất đã đưa con người Xuống Hàng Chó Ngựa .


(Viết vội cảm nghĩ nhân Kỷ niệm 60 năm ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10-12-1948, nhớ về Quê Hương ngàn trùng đã và đang dưới gót giày của lũ Cướp Của Giết Dân Phản Quốc Bán Nước csVN, tập đoàn phi nhân bạo tàn dã thú, đã và đang được những kẻ to mồm ca ngợi "Quyền Làm Người" tiếp tay bao che TỘI ÁC..).




conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
10122008
____________________
"Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước Một Cành Mai"

Saturday, December 06, 2008

"Hiền nhân quân tử" tạc mồ Thi Ca !..


Tiếng nhạc anh tình tanh Biển Rộng
Lời thơ anh trốc gốc Rừng Thiêng
Câu văn anh huyễn tiên huyền mộng
Từ ý anh rồng lốc lọng nghiêng !

Ngữ ngôn đọng sắc kim tiền
Bút tâm kẻ sĩ còn kiêng tội đồ (*)?

Giang Sơn tay lũ vong nô (**)

"Hiền nhân quân tử" tạc mồ Thi Ca !..


(*) (**) tập đoàn Việt gian đảng phỉ Cướp Của Giết Dân Phản Quốc Bán Nước csVN và bè lũ tay sai .


(Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm ..)


conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
07122008

___________________
Quân tử trông lên đứng tận Trời

Friday, December 05, 2008

Câu Nói Hay Nhất Trong Ngày !


Thức giấc từ nửa đêm, con bé Quét Rác vội vàng vào diễn đàn toàn cầu nghe tin tức về "Cuộc Biểu Tình của Sinh Viên" trong nước "chống lại tàu cộng xâm lược" nước ta, đã được loan báo từ nhiều ngày qua ..

Suốt hơn nửa ngày trời, những diễn tiến từ diễn đàn "TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam" từ Paltalk, chỉ mang lại cho "hơn 200 (?!)" chatters nỗi buồn và niềm thất vọng chen lẫn nỗi uất hờn, tủi nhục ..

Vâng, cbQR đã thấy được "tiếng thở dài" câm nín từ những tấm lòng của những người vẫn còn tâm huyết với Quê Cha Đất Tổ, với Nòi Giống Việt với mấy ngàn năm Dựng Nước và Giữ Nước của Tiền Nhân, nay đã và đang bị tập đoàn Việt gian đảng phỉ Cướp Của Giết Dân Phản Quốc Bán Nước csVN hủy diệt, dâng hiến cho kẻ đại thù phương Bắc : tàu cộng .

Tiếng nhạc lời ca "Dậy mà đi" ĐỎ MÁU (bài nhạc "Dậy mà đi", của nguyễn xuân tân, sáng tác năm 1970, của nhà xuất bản Thanh Niên đã từng được hát trong quân khu 7 của tập đoàn Việt gian cộng sản) lồng lộng, trầm bỗng, vút cao, phát đi phát lại trong diễn đàn " TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam", xoáy sâu vào Cơn Đau Nhức Vô Cùng Tận của những ai đã từng biết rõ xuất xứ, mục đích của bài hát này của những tên phản dân hại nước, theo giặc, tiếp tay với lũ giặc cộng kêu gọi người dân theo lũ giặc hồ CƯỚP NƯỚC và BÁN NƯỚC ! Hôm nay lại "đươc" phát ra để kêu gọi lòng "yêu nước" của Đồng Bào, của Sinh Viên đứng lên "chống ngoại xâm" !!! Ôi ! sao mà NGU NGỐC, sao mà MÙ LÒA, sao mà ĐẢO ĐIÊN đến thế !?

Bao giờ, đến bao giờ những thằng giặc đã từng được lũ sĩ nô, trí ngủ, nhạc nô, thi nô, sĩ ngựa, thương nô, văn nô, những chính trị gia làm điếm bằng mồm, đánh đĩ lương tri .. tôn vinh là "Những nhân chứng sống của Lịch Sử" dám nói lên SỰ THẬT cho tuổi trẻ trong nước biết được tội ác tầy đình của chúng và cái đảng CƯỚP CỦA, SÁT NHÂN, PHẢN QUỐC BÁN NƯỚC, HỦY DIỆT Giống Nòi là tập đoàn KHÁT MÁU VÔ LOẠI đảng csVN ?


Hay "những nhân chứng sống" này sẽ mãi mãi là Những nhân chứng sống cùng TỘI ÁC để giữ lại những gì mà chúng đã CƯỚP ĐOẠT của Dân Tộc Việt Nam, đời đời lưu xú ?

Suốt hơn 12 tiếng đồng hồ, cbQR chỉ nghe được một câu nói nhỏ, nhẹ nhàng từ một người có thể là một sinh viên trong nước đã không thể thực hiện được "Cuộc Biểu Tình" hôm nay vì chỉ là những tiếng vọng từ "bao thót" trên không, không phải từ những tấm lòng đầy nhiệt huyết của thanh niên Sinh Viên, rường cột của đất nước, được cai trị, đào tạo bởi "đỉnh cao trí tuệ loài người" (tởm quá), tập đoàn BÁN NƯỚC đảng csVN !

Trả lời câu hỏi tại sao những con chó săn lại ngăn cản, theo sát những người Sinh Viên, không cho họ tập hợp lại để nói lên Lòng Yêu Nước của họ, ý muốn bảo vệ Sự Vẹn Toàn Lãnh Thổ của họ, là điều có lợi cho nước, là điều nên làm, đáng ca ngợi, tại sao "nhà nước" ngăn cản, một người (có thể) là Sinh Viên đã nói đại để "nhà nước" ngăn cản vì " Biểu Tình có lợi cho Nước nhưng không có lợi mấy cho đảng .." !!!

Đây là câu nói hay nhất trong ngày .



Thực tế đã rõ ràng, đảng csVN là tập đoàn tay sai tàu cộng, đã và đang Giết Dân, Phản Quốc và Bán Nước cho tàu và ngoại bang, không thể chối cãi .

Đồng Bào Ơi ! Hãy Đứng Lên !

Toàn Dân Tự Lực Tự Cường
Đứng lên đòi lại Nhân Quyền Tự Do
Một lòng diệt lũ cộng nô
Diệt loài đảng phỉ - hung đồ - việt gian

Đồng Bào Ơi ! Hãy Đứng Lên !
Giặc đã bán Ải Nam Quan cho tàu
Hoàng , Trường Sa cũng không còn
Xác thân Mẹ Việt mỏi mòn, đau thương

Đồng Bào Ơi ! Hãy Đứng Lên !
Diệt cộng Cứu Nước, xây Nền Tự Do .

Đồng Bào Ơi ! Hãy Đứng Lên !


(Chân thành cám ơn Quý Cô Chú Anh Chị đã ghé thăm Blog nhỏ và xin thân kính mời Quý Cô Chú Anh Chị ghé thăm Diễn Đàn Paltalk:

1Dau tranh Lat do Baoquyen CSVN PhanQuoc BanNuoc
(1Đấu tranh Lật đổ Bạo quyền CSVN Phản Quốc Bán Nước)
hay
1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN PhanQuoc BanNuoc
(1Lật đổ Tập đoàn Việt gian CSVN Phản Quốc Bán Nước)

góp thêm bàn tay vào Công Cuộc Đấu Tranh Tẩy Trừ tập đoàn Việt gian đảng phỉ Cướp Của Giết Dân Phản Quốc Bán Nước csVN Giành lại Chủ Quyền Đất Nước Việt Nam cho Người Dân Việt Nam .

Kính chúc Sức Khỏe Quý Cô Chú Anh Chị .)



conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
06122008
_________________
Diệt cộng Cứu Nước xây Nền TỰ DO